Nhánh Sứ Quê Hương
- Nhánh sứ của mẹ đã đâm chồi cho nụ rồi.
- Thế à! Làm sao ba biết? Chắc không?
- Cái gì cô cũng bảo tôi không biết! Đây này, cái chồi mới nhú ra là những chồi tròn, còn nếu chồi lá thì nó nhọn.
- Như vậy cũng tốt rồi. Mùa hè này nhà mình sẽ có những bông hoa sứ đầu tiên, không biết sứ này điểm nhuỵ vàng hay hồng…?
 Cô
Ngọc nói vậy với thầy, nhưng thật sự lòng cô thích thú vô cùng. Bốn năm
trước, khi nhánh sứ bắt đầu nhú chồi, bắt rễ, lòng cô đã vụt vui như
đứa trẻ được quà. Nhánh sứù mọc và đâm thẳng, khẳng khiu, trơ trọi như
một kẻ cô đơn bắt đầu đi vào vùng đất lạ. Khi nhánh sứù cao được hai
gang tay, cô đã mạnh dạn cứa đi cái chóp của nó để nhánh sứù có thể sẽ
đâm thêm một nhánh. Thế là, trong sự chờ đợi của cô, nó cũng đâm ra một
nhánh… Bây giờ là thời kỳ nhánh sứ èo uột này sẽ sung mãn trên đất Mỹ
trước nhà cô. Cô sẽ bón thêm phân, tưới nước hàng ngày và thêm mấy năm
nữa, cô sẽ có một cây sứ như ngày xưa thuở nào ở quê nhà.
Đã qua hai mươi năm trên đất Mỹ, thế giới nói gia đình cô là
dân Việt tị nạn chính trị. Dân Mỹ chính thống bảo gia đình cô là người
Mỹ gốc Việt. Việt cộng gian xảo ví gia đình cô là dân Việt kiều yêu
nước, là khúc ruột xa ngàn dậm. Riêng gia đình cô, bản thân cô vẫn luôn
nhớ rằng cô là người Việt ly hương… Vì đâu nên nỗi này… cũng vì ngày
30/4/75 đó, không cần tỏ cùng ai… cô cũng biết chắc rằng - ai là người
Việt như cô, đa số đều có trăm nỗi niềm. Tình hoài hương, nhớ quê xưa,
nhớ ơi là nhớ, từ mái nhà, gốc cây, phố phường, hai mùa mưa nắng… Cô
nhớ mùa hè, nắng Sàigòn lung linh trên màu hoa phượng đỏ thắm, nằm ẩn
hiện trong màu hoa tím mà hoa chỉ nở trong mùa hè xứ Mỹ này. Mùa đông,
cô nhớ những cơn mưa xầm xập làm sạch sẽ đường pho,á cô nhớ món cá rô
ngộp kho xả ớt bằng cái tộ đen thui, trên bếp than hồng của mẹ cô. Muà
thu ở Mỹ, lá vàng, lá đỏ đầy đường, cô lại nhớ đến những ngọn gió heo
may. Sàigon cũng có những lá vàng bay, một loạt lá me rạt rào rơi
xuống, làm đẹp cho những cuộc tình học trò thêm thơ mộng và những bông
Sứ trắng trước sân nhà cô, vươn ra khỏi những tàng lá xanh như ngọc nhẹ
nhàng một mùi hương, mà cô vẫn cho đó là hương xuân, hương mùa xuân của
trăm hoa trong hội hoa đường Nguyễn Huệ, Sàigòn.
Dù đã 20 năm qua, dù phải hội nhập vào xã hội Mỹ, dù ngày trở
thành công dân Mỹ, cô đã long trọng tuyên hưá là phải trung thành với
đất nước Mỹ nhưng trong tâm tư cô không bao giờ cô từ bỏ được cái An
Nam cội rễ thật thà cuả cô.
Cô Ngọc thích tiêu khiển bằng thú chăm sóc cây xanh trong khuôn
đất nhỏ xung quanh nhà. Ngoài những giống rau thơm Việt Nam như các
loại rau húng, quế, cần tàu, rau răm, hay bụi sả, bụi hẹ làm đậm đà
thêm cho các món ăn thuần tuý VN hàng ngày cho gia đình… thì nhành Sứ
mà chị Đông đã đem từ VN sang, cô lại thích quan tâm chăm chút nhiều
hơn cả. Nó tầm thường giản dị, còi cọt, khô khan, không hề có một màu
xanh cho sức sống nhưng có lẽ nhánh Sứ cùi này đã gắn liền với cô cả
một quảng đời thời ấu thơ đến lúc trưởng thành. Có những hiện thực hằng
ngày cứ xảy ra một cách bình thường, nhưng khi cái hiện thực đó không
còn xảy ra nữa, lúc bấy giờ cô mới thấy thiếu vắng, nó trở thành nỗi
nhớ trong tâm tư mà cô không nắm bắt được, chỉ biết rằng cô đã bị nỗi
nhớ rì rào trong ý nghĩ... Cô Ngọc cảm thấy mình lẩm cẩm…Cô Ngọc không
biết lão Sứ của nhà cô ở Sàigòn có từ thuở nào, cô chỉ biết rằng, khi
bắt đầu tuổi nhi đồng thì cô đã thấy lão Sứ đã có trong sân trước nhà
cô rồi. Sàigòn, hai mùa mưa nắng, ngoài những giờ cô đến trường, ăn,
ngủ, còn giờ chơi thì lúc nào chị em cô cũng tụ tập bạn hàng xóm dưới
tàng lão Sứ này. Tàng Sứ xanh lộng, thân Sứ sần sùi, hoa Sứ màu trắng,
điểm hồng, xum xoe trên cành, mùi hoa Sứ thì lúc nào cũng thoang thoảng
gây một cảm giác nhẹ nhàng, dễ chịu, hương Sứ càng nồng nàn hơn khi đêm
về, nhất là những đêm trăng sáng. Hình ảnh thanh bình của Sàigòn thập
niên sáu mươi có những đứa trẻ như cô, tay cầm lồng đèn cùng nhau đi
vòng vòng dưới vòm lão Sứ, trên trời ánh trăng rằm trung thu sáng vằng
vặc, thuở thanh bình ấy còn đâu nữa?!!
Dân Việt Nam gốc Bắc thích rau muống, gốc Trung kỳ thích ớt,
gốc Nam kỳ thích giá sống. Còn cô Ngọc là dân Sàigòn, do đó, cô không
bao giờ quên được mùi hương hoa Sứ. Hai mươi năm, trở về chốn cũ, mùi
hoa Sứ đâu mất rồi! Đâu rồi hương hoa sứ trên đường Đồn Đất, con đường
vòng nhỏ nối liền từ hải quân công xưởng ra tận bến Bạch Đằng, hương
hoa Sứ của Đoàn Thị Điểm, của Phan Đình Phùng, của Huyền Trân Công
Chúa… hương hoa sứ thoảng trong mùi nước biển mặn của Vũng Tàu, hương
hoa sứ lẫn trong sương mù Đà Lạt, hương hoa Sứ ngạt ngào quý phái, cổ
kính ở lăng Tự Đức, Huế. Tất cả những hương hoa Sứ ở mỗi một nơi đều
có một vẻ đằm thắm riêng biệt. Một lần quy cố hương đã làm cô hụt hẩng.
Trở lại quê hương thứ hai, lòng cô buồn cả tháng…
Lặn lội trong đời sống xứ người, cũng hằng ngày cô vẫn thường
có những liên tưởng mà qua đó cô cứ nhớ cái xứ sở xa nửa vòng trái đất
kia. Cô nhớ Việt Nam, cô nhớ Sàigòn… Tiếng hát của Quỳnh Anh - cô ca sĩ
trẻ VN ở đất Bỉ - sao chừng ấm áp đi vào lòng cô ở những âm thanh cuối
cùng… Việt Nam, Việt Nam… Bông hoa Sứ đâu đây… khi cô ngẩng đầu ngắm
những cây Trúc Đào, hoa Trúc Đào màu đỏ, màu xác pháo, màu hồng nhạt,
màu trắng sữa. Lá Trúc Đào hẹp và dài, cây Trúc Đào cũng có mủ, hương
Trúc Đào ngây ngấy khó chiụ không như hương hoa Sứ nhẹ nhàng. Hoa Trúc
Đào gợi nhớ… hồn hoa Sứ ngày xưa đâu rồi? Hoa Sứ trắng quanh quẩn trong
cô, khi lũ học trò mẫu giáo của cô dán mắt theo dõi hoạt họa trong giờ
xem phim, chúng thích con bé Lilo ngây thơ, lanh lợi, con Stich phá
phách, từ hành tinh trên trời té xuống đất, còn cô thì thích những hình
ảnh của dân Hawaii, đâu đâu cũng có hình ảnh của bông Sứ trắng, Hoa Sứ
trong lễ hội, văn nghệ, chúc mừng, trang điểm, và ngay cả ước mơ, mong
mỏi, họ đều dùng hoa Sứ để phơi bày tâm trạng…
 Hình
ảnh vùng biển Hawaii về đêm, trong điệu nhạc thổ dân buồn buồn, nâng
nàng Sứ trắng năm cánh, nhụy vàng trong lòng bàn tay, họ hát cho ước
mơ, ngẩng cổ nhìn những vì sao lấp lánh, họ tin có những điềm lành trên
những vì sao rụng... và cuối cùng họ thổi nàng Sứ mà họ ươm đầy ước mơ
lên không trung. Ước mơ… ước mơ như những ước mơ cuả cô thuở nào… Nắng
Sàigòn xanh lộng trong vòm xanh lá Sứ. Hoa Sứ trắng hiền hoà như màu áo
học trò. Tóc xõa ngang vai, em mơ mình thành cô Tú… Mắt nai… con ngố
nhìn ông lính trẻ quân trường. Màu đỏ alfa trên cầu vai anh… cũng đẹp.
Đâu biết rằng duyên nợ đến ngàn sau… - Bây giờ em tính sao? Hay là mình dời cây Sứ này ra phía trái trước cổng ra vào?
- Không được! Sứ này là Sứ Việt Nam, nó không chịu nổi cái lạnh
của Bắc Cali này đâu. Mua thêm một cái chậu lớn, đẹp, sang qua, để cạnh
cổng ra vào, nhưng phải đặt vào chổ mát…
Cô nghĩ… hình như nhánh Sứ này nó ngủ suốt mùa đông. Vào mùa Lễ
Tạ Ơn, cứ nhìn cành của nó không còn cái lá nào không hiểu sao cô cũng
xót ruột. Nhưng mà thiên hạ lại nói, vào mùa đông, chỉ cho Sứ uống ít
nước mà thôi, nếu tưới nhiều nước, cây sẽ chết. Bốn năm trước khi xin
nó từ nhà chị Đông về, nó chỉ ngắn bằng ngón tay út, cô Ngọc đã vùi nó
vào một cái chậu nhỏ, nó đứng im, không bị đất Mỹ khuất phục, có khi cô
nắm nó lên, nó không có rễ lại thêm bị mục rữa, chỉ còn như cái hột
mít… Thế mà hôm nay, nó sắp sửa ra hoa, đó là niềm hy vọng và ước mơ
của cô…. Hình như tự trong vô thức, cô Ngọc không thích loại Sứ bán ở
O.Supply, cô cũng không thích loại Sứ bán ở chợ trời, các loại Sứ này
được đem qua từ Mexico. Cô chỉ thích nhánh Sứ của chị Đông mang từ quê
nhà sang, nhánh Sứ có dính chút màu đất quê hương mà ở phương trời xa
xăm đó còn có nhiều chút… để cô nhớ, để cô thương.
HoaTrangNguyen K25B
|