|
Thư Gửi Người Chống Mỹ Cứu Nước
Người gửi: Trần Ngọc Lan Người nhận: Lê Quốc Hùng
Hy vọng lá thư này sẽ được anh đọc mặc dù tên người nhận không phải là tên thật của anh nhưng tên người gởi sẽ làm anh chú ý bởi vì cách đây hơn 30 năm, cái tên Ngọc Lan ít nhiều đã liên hệ với cuộc đời của anh từ thuở anh đang ở năm thứ hai bậc Đại Học. Để tôi nhắc lại vài việc xảy ra giữa anh và tôi để cho anh biết rằng người gởi bức thơ này là người không xa lạ gì với anh. Và luôn tiện những người đã từng cùng tranh đấu với anh, những anh chị đó chắc là có biết tôi cũng sẽ nhớ lại. Lúc ấy tôi còn đang ở ghế trung học, tôi học thua anh hai lớp. Thật là tình cờ chúng ta quen biết nhau từ một đêm tôi cùng với vài người bạn gái đến trường Văn Khoa nghe nhạc ngoài trời. Tôi chỉ nghe mang máng trước đây về người nhạc sĩ và ca sĩ này và đây là lần đầu tiên tôi được gặp họ. Và bởi tôi còn trẻ và vốn thích nhạc nên những bài nhạc mà tôi nghe đêm hôm đó phải thật lòng mà nói hầu như bản nào tôi cũng thích cả. Trong giờ nghỉ giải lao, tôi có đến gần người nhạc sĩ đó với cây đàn guitar đang ngồi hút thuốc. Tôi hỏi anh ta tại sao nhạc anh gọi là nhạc phản chiến? Anh không trả lời chỉ nhìn tôi mỉm cười, chắc dưới mắt người nhạc sĩ lúc bấy giờ tôi là một cô gái trẻ còn đang ở ghế nhà trường chưa biết gì về chính trị và không hiểu hết ý nghĩa của bài hát, nên hỏi một câu thật là ngây ngô. Tôi nói tiếp. Nếu là phản chiến thì phải là ở ngoài Bắc chớ sao lại trong Nam. Người ta đem chiến tranh vào trong mình mà, miền Nam đánh lại để tự vệ không để cho miền Bắc xâm chiếm, chính phủ miền Nam không gây ra chiến tranh mà sao lại phản chiến trong miền Nam? Người nhạc sĩ này lại không trả lời tôi mà chỉ nhìn tôi một hồi lâu, rồi cho tôi một nụ cười hiền lành và thân thiện. Lúc đó, anh, một người trước đây khoảng hơn một giờ trước, trong lúc tôi đang ngồi trên bãi cỏ nghe nhạc, đã bắt gặp vài lần khi anh nhìn tôi thì anh quay mặt đi chổ khác. Anh đã đứng gần phía bên tôi từ nãy giớ, anh nắm lấy cánh tay tôi kéo về một phía nói, em gái lại đây, em không biết gì hết đừng hỏi những câu ngớ ngẩn; vả lại, hôm nay là đến chỉ nghe nhạc thôi nha cô bé. Hôm sau anh đến trường tìm tôi để làm quen. Rồi từ đó tôi và anh quen nhau. Tôi, anh, chưa qua một lần cùng dạo phố nhưng có mến nhau như một người bạn thân. Tôi là một cô gái mới lớn lên thỉnh thoảng có vài tình yêu vớ vẩn chứ chưa có mối tình nào lâu dài và thật sự cả. Với anh, tôi mong tình bạn đừng tiến xa hơn nữa bởi tôi có cảm tưởng hai chúng ta là hai đường thẳng song song, hai đường song song sẽ không bao giờ gặp nhau. Vào những năm đầu của thập niên 70, tình hình trong nước rất là lộn xộn. Cộng Sản trà trộn vào tôn giáo và nhóm trí thức sinh viên học sinh và tôn giáo để xách động biểu tình. Tôi biết anh đang nghe theo các đàn anh dụ dỗ đấu tranh phong trào Chống Mỹ Cứu Nước. Một nhóm nhỏ thôi, mà làm quấy động không nhỏ vì chính tai tôi có nghe những đứa trai trẻ bụi đời mười lăm, mười sáu tuổi hoặc lén cha mẹ, chúng được mướn đi biểu tình, mỗi một cuộc biểu tình sẽ được phát cho một khúc bánh mì thịt và trả cho hai mươi đồng cho mỗi người. Chúng nó đi biểu tình chỉ để làm cho rậm đám, lấy số đông để la ló, đập phá chớ chúng nó đâu biết cuộc biểu tình này đang đòi hỏi những gì. Có người bỏ tiền ra mướn bọn biểu tình đó. Họ là ai? Chắc anh thừa biết. Các anh đang đòi hỏi gì? Người đang tham gia biểu tình có biết tại vì sao mà mình tham gia biểu tình, có biết rõ mình đang muốn gì, đòi hỏi gì, có chánh đáng không? Trong khi đó, ngoài chiến trường biết bao nhiêu người chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa xả thân chiến đấu ngăn bọn giặc từ miền Bắc tràn vào xâm chiếm miền Nam, quyết tâm không để chúng chiếm và Cộng Sản hóa miền Nam. Tư tưởng của anh và tôi hoàn toàn khác nhau thấy rõ. Anh nói, các anh thương dân mình, các anh phải làm cuộc cách mạng. Anh hỏi, sao tôi không thấy, một số người ý thức được nên đã cùng nhau chống lại chính phủ. Tôi nói, tôi sẽ chống lại chính phủ nếu tôi biết đó là chế độ độc tài tham nhũng thối nát. Còn bây giờ, chúng ta cần đánh bại bọn Cộng Sản cái đã, chúng ta cần giữ miền Nam không để lọt vào bọn chúng đó là việc quan trọng trước nhất mà chúng ta cần phải làm. Anh nói anh không muốn làm người Cộng Sản nhưng anh không chấp nhận chính phủ này, một chính phủ theo Mỹ nên các anh cùng nhau đấu tranh chống Mỹ cứu nước. Tôi có kể anh nghe tôi đang có người yêu là lính nhảy dù đang chiến đấu ngòai mặt trận nên tôi không muốn nghe thấy đến chuyện các anh đang làm. Người lính Nhảy Dù tôi yêu cũng là dân Bắc Kỳ như anh vậy. Những người Bắc Kỳ đã di cư vào miền Nam chỉ vì không chấp nhận sống chung với Cộng Sản, đã được người Nam Kỳ vui vẻ đón nhận, và cuộc đời họ đã được hậu đãi trong miền Nam. Nước Mỹ đang giúp chúng ta đánh chống trả bọn Cộng Sản, cũng như Nga Tàu đang giúp miền Bắc để củng cố và bành trướng cho chủ nghĩa của họ. Anh đừng mắc mưu họ mà làm rối loạn hậu phương. Anh im lặng không nói và có vẻ suy nghĩ nhiều. Sau lần đó, tôi không thấy anh đến tìm tôi nữa và cũng sau lần đó, tôi không thấy báo chí nói đến tên anh nữa. Bạn bè không ai biết anh đi đâu, có một vài người họ đoán là anh vô chiến khu. Sau hơn một năm, lúc này chiến trường khốc liệt hơn, tin tức cho biết có vài nơi bị mất. Vào đầu năm 75, trên đường về từ nhà một người bạn gần khu bệnh viện Grall, tôi thấy một đám chừng độ hơn hai chục người đang đứng coi một việc xảy ra tôi tò mò đứng lại, thấy một số ni cô đang chống lại với Cảnh Sát mà người cảnh sát đang chỉ huy trong toán Cảnh Sát đó tôi thấy có bản tên là Thọ, tôi chỉ nghe được viên cảnh sát khuyên đám người biểu tình nên giải tán. Tôi nghe mấy ni cô này la lối chứ không hiểu họ nói gì. Có một vài ni cô leo lên mui xe Jeep, chổ có một tài xế cảnh sát đang ngồi, ni cô ngồi trên đầu người ta mà không biết tội rồi xúm nhau cười, cả những người đứng coi cũng cười, riêng tôi thấy họ giống như những người hề đang diễn một màn diễu dỡ ẹt không làm tôi cười được. Tôi thấy đây không phải là một cuộc biểu tình chính đáng, tôi buộc miệng hỏi, mấy ni cô đang làm gì vậy? Anh đã trông thấy tôi từ nãy giờ vì khuất sau mấy người kia nên tôi không thấy anh. Anh chạy đến gần tôi và nắm tay tôi kéo đi khỏi đám người đang biểu tình. Anh nói anh vui vì gặp lại tôi, rồi anh hỏi thăm này nọ, anh nói anh mới từ chiến khu trở về. Tôi thấy anh vui, anh vui lắm, anh nói tình hình khả quan lắm, tôi quay quắt mắng anh là thằng hèn. Anh ăn cơm Quốc Gia thờ ma Cộng Sản. Anh lại nói anh không phải là Cộng Sản. Anh nói, những người đang biểu tình kia cũng không phải là Cộng Sản. Anh nói, tánh em vẫn như trước không thay đổi. Anh bảo tôi, thôi đi về đi đừng ở lại xem đám biểu tình này không an toàn cho tôi. Tôi cũng đâu muốn ở lại chi để người ta tưởng lầm là tôi ủng hộ. Tôi lầm bầm đây là lần thứ hai anh làm như anh là anh hùng cứu mỹ nhân không bằng! Các anh đã đấu tranh Chống Mỹ Cứu Nước, chống chiến tranh. Ngoài Bắc không ai dám Chống Nga Tàu Cứu Nước, trong khi người dân miền Bắc mong đợi có những người như các anh thì lại không có vì có ai dám biểu tình dưới một chế độ độc tài đảng trị, họ sẽ bị thủ tiêu hoặc giam hình sự cho đến chết. Cộng Sản Bắc Việt đem chiến tranh vào miền Nam. Chiến tranh đã giết biết bao nhiêu người trai trẻ ở cả hai miền. Người dân cả hai miền thù ghét chiến tranh nhưng quân dân miền Nam phải chống trả lại khi họ đem chiến tranh vào mình. Vì chính quyền Cộng Sản miền Bắc nghe theo Nga Tàu muốn miền Nam phải trở thành Cộng Sản. Người dân miền Nam đã không chấp nhận chế dộ Cộng Sản. Người dân miền Nam đã không chứa chấp Cộng Sản. Cộng Sản Bắc Việt xâm nhập vào những vùng thôn quê tuyên truyền, rồi bắt buộc người dân quê phải chứa họ ở trong nhà. Vì ở giữa vùng ngày thì Quốc Gia, đêm thì ma Việt Cộng, chống lại là sẽ bị giết. Biết bao nhiêu người dân quê vô tội bị lũ Việt Cộng xử tử vì dám chống lại họ. Vào năm 1974, trong lúc có những người lính Hải Quân đang chiến đấu để dành giữ phấn lãnh hải của dân tộc ta, gọi chung là của nước Việt Nam - những trận chiến này không biết bao nhiêu người lính Hải Quân của quân đội Việt Nam Cộng Hòa đã xả thân, đã chết vì quyết không để lọt một tấc đất, một tấc sông của Ông Cha ta từ bao nghìn năm để lại - thì đảng Cộng Sản miền Bắc làm ngơ! Có phải vì họ là người Cộng Sản chớ không phải là người Việt Nam? Trong lúc đó những người như các anh không có ai, tại sao không ai lên tiếng đấu tranh đòi hỏi Chống Tàu Cứu Nước? Các anh là những thành phần trí thức sống và lớn lên từ chế độ cũ, một chế độ đã nuôi dưỡng các anh cho có danh gì với núi sông. Chả lẽ chế độ Cộng Sản bây giờ không đào tạo có được thành phần trí thức như các anh, không có những người yêu nước yêu dân như các anh, cho nên bọn Cộng Sản mới lộng quyền độc tài mà hèn hạ dâng đất cho Cộng Sản nước ngoài thống trị mà không có sự phản đối của các anh? Một chế độ cũ đã để lại trên người của các anh một địa vị mà anh đang có để phụng sự cho chế độ độc tài bây giờ, có nhiều tiền, có nhà to, có xe hơi đắt tiền. Trong lúc đó, biết bao nhiều người dân phải bán máu để nuôi con, để có được bữa ăn bù cho bị đói mấy ngày qua. Sau bao nhiêu năm sống dưới chế độ Cộng Sản, anh có thấy nước Việt Nam mình bây giờ đang bị lệ thuộc ai không? Cũng như bây giờ, sau bao nhiêu năm sống dưới chế độ Cộng Sản, một chế độ bần cùng hóa nhân dân, một chế độ sản xuất người đi lao động qua các nước khác để ăn chận đồng lương của họ, bán những em bé gái qua nước ngoài để làm gái làng chơi. Có phải vì chế độ đó không muốn thấy quá nhiều người dân nghèo khổ cho nên phải tống ra nước khác cho bớt đi bằng cách bán người dã man như vậy? Chế độ Cộng Sản hèn hạ bán đất bán biển cho Tàu Cộng, lấn sang đường ranh giới của đất nước mình. Nếu bây giờ chính phủ miền Nam Việt Nam còn thì không dễ gì bọn Tàu lấy được một tấc đất, một tấc sông đâu các anh ạ. Các anh có thấy và có biết điều đó không? Hởi các anh, các anh đang ở đâu sao không lên tiếng? Bây giờ thành phần sinh viên trí thức của thế hệ trẻ hiện nay đang ở đâu sao không cùng nhau đứng lên, nói lên tiếng nói của mình khi thấy bọn Cộng Sản Tàu chiếm lãnh thổ, lãnh hải và muốn đồng hóa dân tộc Việt Nam chúng ta? Thật là đáng buồn nếu phải vì các anh nghe theo Cộng Sản giảng bài chiêu dụ là Yêu Cộng Sản là Yêu Nước cho nên, các anh yêu nước yêu dân tộc quá nên để yên Cộng Sản nước khác đến chiếm nước mình. Từ lâu rồi, nhất là lúc gần đây, chúng tôi mong đợi có một bậc chính nhân quân tử đứng lên đánh đổ chế độ độc tài đảng trị. Hãy viết lên một trang sử mới mà trong đó có sự góp công, góp trí, góp sự đấu tranh của các anh. Các anh là những lá cờ đầu, các anh hãy thắp sáng ngọn đuốc dẫn dắt cho thế hệ trẻ hiện nay là những thành phần sinh viên trí thức trẻ, tương lai vận mệnh của đất nước là ở trong tay của các giới trẻ như các anh. Các anh hãy tin tưởng, bên các anh luôn có những người từ những các quốc gia khác nhau trên thế giới như chúng tôi sẽ luôn luôn ủng hộ các anh để dành lấy lại tự do và an bình cho dân tộc ta, một dân tộc Việt Nam oai hùng.
TeaLan 26B
|