Vào
ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng
tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết
bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình. Do
vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e
thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.
Nhưng
đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như
một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường
và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi
mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm
dần.
Vợ
tôi là một công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với
nhau và hầu như về nhà cùng một lúc. Con chúng tôi thì học tại một
trường nội trú. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi nhìn bề ngoài hạnh
phúc đến nỗi nhiều người phải ganh tị. Nhưng thật ra cuộc sống yên ấm
đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi thay không ngờ...
Dew đã bước vào cuộc đời tôi. Đó
là một ngày đầy nắng. Tôi đứng trước một ban công rộng lớn. Dew ôm vòng
sau lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa, lại đắm chìm trong dòng suối
yêu đương cùng nàng. Đây là căn nhà tôi mua cho cô ấy.
Dew
nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”. Câu
nói của Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ mình. Hồi chúng tôi mới cưới,
nàng nói: "Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ
nữ". Nghĩ đến lời nói đó của vợ mình, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu mình
đang phản bội lại nàng. Nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình.
Kéo
tay Dew sang một bên, tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ trang trí trong
nhà nhé? Anh có vài việc phải làm ở công ty”. Hiển nhiên là nàng thất
vọng rồi bởi vì tôi đã hứa sẽ cùng đi với nàng. Ngay lúc ấy, ý nghĩ
phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi mặc dù trước đây ly hôn là một
điều tưởng chừng không thể. Nhưng tôi
nhận ra khó mà mở lời với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một
cách nhẹ nhàng đến đâu chăng nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu
sắc.
Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào, cô
ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi tôi ngồi phía trước màn
ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi cùng xem TV.
Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của Dew.
Đó là cách làm tôi thơ thới.
Một
ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly
hôn, em sẽ làm gì?”. Cô ấy nhìn chằm chặp tôi phải đến vài giây mà
không nói lời nào. Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một cái gì rất
xa vời với cô ấy. Tôi không hình dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào
một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm túc về chuyện đó.
Lúc vợ
tôi bước vào phòng làm việc của tôi ở công ty thì Dew cũng vừa bước ra.
Hầu như tất cả nhân viên ở văn phòng tôi đều nhìn vợ tôi với ánh mắt ra
chiều thông cảm và cố giấu giếm chút gì đó khi nói chuyện với nàng. Vợ
tôi dường như có nghe phong phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười
dịu dàng với đám nhân viên, nhưng tôi đọc được nỗi đau trong đôi mắt
ấy.
Một
lần nữa, Dew lại nói với tôi: "Ninh, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình
sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật đầu. Tôi biết mình không thể chần
chừ thêm được nữa.
Khi vợ tôi dọn ra bàn chiếc dĩa cuối cùng,
tôi nắm lấy tay cô: “Anh có điều này muốn nói với em”, tôi nói. Cô ấy
ngồi xuống, lặng lẽ ăn.
Tôi lại nhìn thấy nỗi đau trong đôi
mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở miệng như thế nào. Nhưng
tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đang suy nghĩ thôi. “Anh muốn
ly hôn”. Cuối cùng thì tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này một cách
thật nhẹ nhàng.
Cô ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói
mà chỉ hỏi nhỏ “Tại sao?”. “Anh nói thật đấy”, tôi tránh trả lời câu
hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu trả lời của tôi đã khiến cô ta giận dữ.
Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi “Anh không phải là đàn ông!”.
Đêm
đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy
muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng
tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái tim tôi đã
nghiêng về Dew.
Trong tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo đơn
ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần
trong công ty tôi. Nhìn lướt qua tờ đơn, cô ấy xé nó ra từng mảnh. Tôi
cảm thấy tim mình đau nhói. Người phụ nữ chung sống với tôi suốt mười
năm nay bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không thể rút
lại những lời đã nói..
Cuối
cùng, điều tôi mong đợi đã đến. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng khóc
của cô ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ý định ly hôn dằn vặt
tôi suốt nhiều tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rõ rệt và mạnh
mẽ.
Trời khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đãi khách hàng. Tôi
nhìn thấy vợ tôi đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi nhanh chóng
chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, tỉnh giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết.
Tôi trở mình và ngủ tiếp.
Vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô
ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi, nhưng tôi phải cho cô ấy thời gian
một tháng trước khi chính thức ly hôn; và trong thời gian một tháng đó,
chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống bình thường. Lý do chỉ đơn
giản vì: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ nghỉ hè và cô
ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ.
Cô
ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh còn nhớ em đã
vào phòng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”. Câu hỏi này chợt
làm sống tại trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật
đầu và nói: “Anh còn nhớ”.
“Lúc đó, anh đã bế em trên đôi tay
của anh”, cô ấy tiếp tục, “do vậy, em có một yêu cầu là anh phải bế em
ra vào ngày chúng ta ly hôn. Từ giờ đến hết tháng này, anh phải bế em
từ giường ngủ đến cửa nhà mình vào mỗi sáng”. Tôi mỉm cười đồng ý. Tôi
biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt ngào hạnh phúc và muốn
cuộc hôn nhân của mình kết thúc lãng mạn.
Tôi
kể cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười to và cho
rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe gì
chăng nữa, thì vẫn phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói
một cách khinh bỉ. Lời nói đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó
chịu.
Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi
tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. Vì
vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng,
vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm mẹ trên
tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng
khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy
trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm
nay đừng nói gì cho con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ.
Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi
lái xe đến công ty.
Vào
ngày thứ hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi.
Chúng tôi quá gần nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo
khoác của nàng. Tôi nhận ra rằng đã lâu lắm rồi tôi không nhìn kỹ người
phụ nữ thân yêu của mình. Tôi nhận ra vợ tôi không còn trẻ nữa. Đã xuất
hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt của nàng.
Ngày thứ ba, cô
ấy thì thầm vào tai tôi: "Vườn ngoài kia đang bị xói mòn đấy. Anh cẩn
thận khi đi qua đó nghe". Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy lên, tôi có
cảm giác chúng tôi vẫn còn là một đôi uyên ương khăng khít và tôi đang
ôm người yêu trong vòng tay âu yếm của mình. Những tơ tưởng về Dew trở
nên mờ nhạt dần.
Đến
ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài thứ, nào là cô
ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn trong
lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên
mạnh mẽ nhiều hơn.
Nhưng tôi không nói với Dew về điều này.
Tôi cảm thấy bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy
đã làm tôi mạnh mẽ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó
nữa”.
Vợ tôi đang chọn váy đi làm. Tôi thì đứng đợi để bế cô
ấy. Cô ấy loay hoay một lúc nhưng vẫn không tìm ra chiếc váy nào vừa
vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài, “Mấy cái váy của em đều bị rộng ra cả rồi”.
Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng thì ra cô ấy đã ốm đi nên
tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải vì tôi mạnh khỏe hơn trước.
Tôi biết vợ mình đã chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim. Tôi lại
cảm thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô
ấy.
Đúng
lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến "Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi" - nó
nói. Đối với nó, hình như nhìn thấy cha bế mẹ ra đã là một phần tất yếu
trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật
chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ thay đổi quyết định vào phút
chót.
Tôi
ôm cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách, qua hành
lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm
cô ấy thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn.
Nhưng tôi thật sự buồn vì vợ tôi đã gầy hơn xưa rất nhiều.
Vào
ngày cuối cùng, tôi thấy khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong vòng
tay. Con trai chúng tôi đã lên trường.. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong
anh sẽ ôm em trong tay đến khi nào chúng ta già". Tôi ôm cô ấy thật
chặt và nói: "Cả em và anh đã không nhận ra rằng cuộc sống của chúng
mình từ lâu đã thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi".
Tôi
phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ
sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi ý. Tôi bước lên tàu. Dew ra
mở cửa. Tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói
thật đấy”.
Cô
ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt chứ”,
cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ
có thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ
tẻ nhạt vì cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ
trong cuộc sống lứa đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn
yêu nhau nữa. Bây giờ, anh hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô
ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì
vậy anh phải nói xin lỗi với em”.
Dew như choàng tỉnh. Cô ta
cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và khóc nức nở.
Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty. Khi đi ngang tiệm hoa
bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán hàng hỏi
tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp. Tôi mỉm cười và viết “Anh sẽ
bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già”.
VN phản đối LHQ cấp quy chế tỵ nạn cho giáo dân Cồn Dầu
RFA 01.09.2010
Bộ Ngọai giao Việt Nam hôm thứ Tư 1-9-2010 cho biết sẽ phản đối
mọi quyết định của Liên Hiệp Quốc cấp quy chế tỵ nạn chính trị cho số
giáo dân Cồn Dầu chạy sang Thái Lan lánh nạn sau cuộc đàn áp đẫm máu của
công an hồi tháng 5.
RFA
Những người dân Cồn Dầu đang lánh nạn tại Thái Lan phải sống lén lút. (theo yêu cầu vì an toàn chưa tiện để thấy mặt) RFA
34
giáo dân Công Giáo này đã tới thủ đô Bangkok của Thái Lan và xin Cao ủy Tỵ nạn
Liên Hiệp Quốc UNHCR cho họ được hưởng quy chế tỵ nạn chính trị. Hiện họ rất lo
ngại cho sự an tòan của thân nhân họ còn ở lại quê nhà.
Số
người lánh nạn vừa nói thuộc Giáo xứ Cồn Dầu ở gần thành phố Đà Nẵng, nơi công
an đã đánh trọng thương và rồi bắt giam hàng chục người Công Giáo sau cuộc đàn
áp ấy.
Nhưng
giới cầm quyền cho rằng trường hợp xảy ra tại Giáo xứ Cồn Dầu là hòan tòan
không liên quan gì tới tôn giáo. Phát ngôn viên của Bộ Ngọai giao Việt Nam, bà
Nguyễn Phương Nga, lên tiếng như vậy với Thông tấn xã Đức Quốc DPA hôm thứ Tư 1-9.
Theo
viên chức này thì không có chuyện đàn áp tôn giáo hay chính trị tại Việt Nam,
do đó, “mọi quyết định công nhận công dân Việt Nam là người tỵ nạn chính trị là
vô căn cứ và không thích hợp”.
Chính
phủ Việt Nam cho rằng cuộc xung đột ở Cồn Dầu bắt nguồn từ việc tranh chấp đất
đai, khi người dân Cồn Dầu tìm cách cử hành một đám tang ở khu nghĩa trang Công
Giáo vốn bị chính quyền quy họach di dời để biến nơi này thành khu du lịch sinh
thái Hòa Xuân.
Hồi
tháng 8 vừa rồi, thân nhân của giáo dân Cồn Dầu lên tiếng trước một Ủy ban của
Quốc Hội Hoa Kỳ rằng công an đã đánh đập người thân họ, và một giáo dân, ông
Nguyễn Thành Năm, bị công an đánh chết trong đồn.
Khi lên tiếng
với Đài Á Châu Tự Do mới đây, những người tỵ nạn ở Thái Lan cho biết tất cả đều
muốn được tự do hành đạo. Và họ phải rời bỏ đất nước vì bị đàn áp, đe dọa.
Hiện
họ rất lo ngại cho sự an tòan của thân nhân còn ở lại quê nhà, nơi, theo lời một
người yêu cầu ẩn danh kể lại, công an thường xuyên theo dõi và kiểm tra hộ khẩu
của người thân.
Vẫn theo những
giáo dân tỵ nạn ấy, hiện họ không thấy an tòan trên đất Thái trong khi chờ Cao ủy
Tỵ nạn quyết định về quy chế tỵ nạn cho họ, vì họ sợ bị cảnh sát Thái bắt và
đưa trở lại Việt Nam.
Một phụ nữ trong nhóm cho Đài Á Châu Tự Do biết là trong 3-4
tháng nay nương náu ở xứ Chùa Vàng, nhóm giáo dân này phải đổi chỗ ở tới 7-8 lần
vì lý do an tòan.
Trong
những năm gần đây, đã xảy ra nhiều cuộc đàn áp của giới cầm quyền đối với tu sĩ
và giáo dân Công Giáo, phần lớn bắt nguồn từ việc đất đai của Giáo Hội bị cưỡng
chiếm.
Tại
Hà Nội, hồi năm 2008 đã xảy ra nhiều tháng biểu tình của giáo dân tại Tòa Khâm
Sứ và Giáo Xứ Thái Hà đòi lại đất của Giáo Hội mà Hà Nội cưỡng chiếm hồi thập
niên 1960. Những vụ chống đối khác diễn ra tại Hà Tây và Đà Nẵng.
Việt
Nam là quốc gia có số giáo dân Công gáio chừng 6 triệu người, nhiều thứ nhì tại
Á Châu chỉ sau Philippines.