Trước khi vào Võ Bị, tôi cũng đã nhiều lần đến
thăm Đà Lạt. Ra trường, đi đánh giặc khắp mọi miền đất nước, từ cao
nguyên xuống đồng bằng, từ Bến Hải đến Cà Mau, nhưng chưa nơi nào tôi
thấy dễ chịu dễ thương như Đà Lạt. Vì thế, nếu được chọn một nơi nào đó
trên quê hương để làm việc và dưỡng già thì tôi không cần suy nghĩ, trả
lời ngay: Đà Lạt.
Đà Lạt thời tiết dịu mát quanh năm, có thác Cam
Ly, thác Prenn, có hồ Xuân Hương, hồ Than Thở và nhất là có “Suối Vàng”
nữa, con người thì lịch sự hiền hòa. Đà Lạt là nơi quy tụ các quân
trường hiện dịch, những chàng SVSQ làm thành phố thêm đẹp, khiến má các
em thêm hồng. Hoa Đà Lạt muôn màu muôn sắc nhưng tôi yêu nhất là Hồng.
Hồng là lý do khiến tôi muốn chọn Đà Lạt làm nơi dừng chân, tìm tổ ấm
sau khi “trở về trên đôi nạng gỗ”.
Nhưng đó là Đà Lạt trước 30/4/1975, sau ngày mất
nước thì thác Cam Ly cũng cạn khô, nhô lên những tảng đá đen sần sùi nằm
chung cùng chất phế thải! Hoa hồng cũng bị nhuộm đỏ và nhất là sân Cù
thì... không còn nữa!
Sân Cù là một ngọn đồi cỏ mịn xanh mướt, dốc
thoai thoải nằm sát bờ hồ Xuân Hương, nơi hò hẹn lý tưởng của đôi trẻ
mới quen, dìu nhau leo dốc, ngồi dựa vai dưới gốc thông già thì thầm
tính chuyện tương lai. Vậy mà ngày nay người ta bao vây, che kín sân Cù,
cấm người dân lai vãng đến gần!
Người ta che kín sân Cù để cấp cao trung ương
cùng ngoại bang tới giải trí chơi trò ..banh lỗ (golf). Người dân Việt
hỏi nhau banh lỗ là gì thì không ai biết, chỉ những tên “dám đốc” dám
xúi xuất cảng “cô dâu” sang xứ Đoài, xứ Hàn thì tủm tỉm cười: “banh lỗ,
hẩu lớ, hẩu sực lớ!”
Đà Lạt của tôi đã chết rồi, mộng ước bình thường
tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi cũng không được! Thôi đành tìm về dĩ
vãng, sống với kỷ niệm thời trai trẻ, sống với Đà Lạt thập niên
1960-1970 đầy thơ mộng và yêu thương.
Hè 19..., ông già tôi cho tôi đi “nghỉ mát” Đà
Lạt. Gia đình tôi chẳng khá giả gì mà phung phí tiền bạc, nhưng tôi bị
đi nghỉ mát chỉ vì có chị ruột trên đó và lý do chính vẫn là bố tôi muốn
tách tôi ra khỏi đám bạn yêu... quái, cái đám bạn tối ngày lặn lội bờ
sông Khánh Hội, leo lên tàu, bờ-lông-nhông xuống sông, chẳng chóng thì
chày thế nào cũng có ngày chết vì nước.
Những ngày đầu tiên ở Đà Lạt sao mà buồn thế! Do
chỉ thị của ông già, bà chị tôi kỷ luật thằng em hơi kỹ, không được
xuống phố một mình, bà ấy bảo cao-bồi Đà Lạt dữ lắm(?). Ngày ngày nằm
nhà học bài cho niên khóa tới! Ôi mớ sách ông già bắt mang theo nào có
ích gì cho buổi ấy! Nhớ đám bạn ở bến Sáu Kho Khánh Hội, thèm nghịch
ngợm, cái tuổi chưa biết yêu nhưng thích chọc gái, tuy lên Đà Lạt nghỉ
hè nhưng chứng nào vẫn tật nấy, vì thế mà tôi đã làm buồn lòng cô hàng
xóm.
Nhà anh chị tôi ở thuộc khu công chức nghèo, có
khoảng chục căn, nằm trên đường Phạm Ngũ Lão, sau lưng là đồi cao có nhà
thờ Con Gà, phía trước mặt, xuyên qua khuc vực trồng rau là đến ấp Ánh
Sáng rồi tới rạp hát Ngọc Lan, từ rạp Ngọc Lan xuống vài bậc dốc là bến
xe đò con-con Minh Trung Saigòn-ĐàLat. Những chi tiết này về sau tôi mới
biết, còn những ngày đầu chỉ quẩn quanh trong vườn, bực dọc với những
bụi hồng gai góc. Ghét hoa này lây sang hoa khác, khi trông thấy một
“bông hoa” đi ngang qua trước cửa, quen miệng tôi chúm môi huýt sáo
khiến cô bé giật mình quay lại lườm tôi, bỉu môi một cái thật dài.
Ngày qua ngày tôi bị cấm trại trong vườn với hoa,
“gươm lạc giữa rừng hoa” còn cô nữ sinh kia vẫn đồng phục trắng, áo len
xanh nước biển khoác ngoài, không còn đường đi nào khác để thoát thân
nên vẫn phải ngày ngày đi qua cửa nhà chị tôi và tôi thì vẫn huýt sáo
ghẹo chơi.
Chiều cuối tuần, bố cô gái sang thăm anh chị tôi,
khi ông về, tôi bị bà chị dạy dỗ:
- Cậu quá lắm nghe không, bố cô Hồng mới sang
mắng vốn tôi đó, cậu liệu hồn.
À ra tên cô ta là Hồng, một bông hồng nhung đẹp
nhưng có gai. Bị mắng không oan, tôi chạm tự ái bèn xuống phố một mình.
Từ hướng nhà thờ Con Gà, men theo đường Phạm Ngũ Lão tới ngã ba cầu Bạch
Hổ, chỉ việc qua cầu là lên phố, nhưng lên phố làm gì? Tôi đi thẳng,
ngang qua nhà Thủy Tạ, muốn vào ngồi ăn ly kem hay uống ly café nhưng
lại thấy mấy ông SVSQ/VB cùng các bông hồng dập dìu vào ra khiến tôi
phát rét bèn cúi đầu đi thẳng.
“Ôi ta buồn ta đi lang thang bởi vì đâu?” Tôi đã
có dịp quan sát hồ Xuân Hương trên bản đồ thành phố Đà Lạt, hồ nhỏ chút
xíu, cứ đi một vòng bờ hồ thì thế nào rồi cũng về chốn cũ, về tới cầu
Bạch Hổ, thế là hai tay đút túi quần tôi cúi đầu đếm bước.
Giật mình vì tiếng thét còi tầu, ngước mặt lên,
trời xâm xẩm tối, không một ai đồng hành, tôi cảm thấy lạnh. Khi ra khỏi
nhà, vì giân mà phát nóng nên không mặc áo len. Còi tàu lại thét lên
từng hồi kèm theo tiếng nổ xình-xịch, chắc là có nhà ga xe lửa đâu đây.
Nhìn xa-xa phía trước, những bóng đèn đường vàng úa nối tiếp thành một
vòng cung theo ven bờ hồ, tôi nương theo đèn đường mà tiến, quyết không
lui, hù ông anh bà chị một phen cho bõ ghét.
Ngang qua công viên thấy chữ đề “Vườn Bích Câu”,
thằng con trai lần đầu đến Đà Lạt giận hờn đi lang thang, bụng đói cật
rét, mỏi mệt bèn dừng chân bó gối trên ghế đá. Hai tay vòng hai đầu gối
ôm sát vào ngực, gục mặt xuống mà vẫn không giảm được tần số rung, tới
khi cái đói bên trong rung cộng hưởng cùng cái lạnh bên ngoài thì “thằng
nhỏ” lăn đùng xuống bãi cỏ!
Ánh đèn pin làm tôi chói mắt và giật mình, hai
ông bú-lít đi tuần nghi tôi không là dân ăn cắp thì cũng xì-ke nên đòi
xem “cạc-đăng-ti-tê” rồi dẫn tôi về bót. Ông anh rể đến lãnh tôi về và
sáng hôm sau tôi quyết giã từ Đà Lạt. Trước khi lên xe, tôi mong gặp mặt
“nhỏ Hồng” hàng xóm để mắng cho cô ta vài mắng vì cái tội “mét-bu”. Tôi
có làm gì đâu, chỉ huýt sáo chơi thôi mà cô cũng đi mách bố! Con gái
đẹp mà lắm chuyện! Lần đầu lên Đà Lạt đã đụng Hồng gai!
Giận thì giận, thương thì không thương nhưng mà
sao trong lúc ngồi xe Minh Trung trên đường trở lại Saigòn, hình bóng
nhỏ Hồng cứ luẩn quẩn trong đầu tôi mãi? Cô ta có cái gì hay hay kín đáo
khó nói, không như những đứa bạn gái ở Khánh Hội, chúng mặc xà-lỏn tắm
sông, đánh lộn và chửi thề như giặc. Hè năm sau tôi tự động xin ông già
cho đi Đà Lạt để học thi(?) Hồng vẫn còn đó, trong xóm cũ, nhưng tôi chỉ
dám núp sau cánh cửa nhìn theo mỗi khi cô ôm cặp trước ngực đi ngang
qua cửa.
“Máu giang hồ của mày đâu rồi?” Tôi tự hỏi. Rồi
một buổi sáng tôi dậy sớm đi xuống đường giả đò chạy bộ, chờ đúng giờ
Hồng đi học, tôi đi ngược trở lên như vô tình đụng mặt, con hẻm chật hẹp
làm sao em tránh, tôi dự định nói nhiều nhưng miệng chỉ còn lắp bắp:
- Xin lỗi cô Hồng về việc tôi huýt....
Hồng không nói gì mà né sang một bên rồi tiếp tục
đi, em đi đường em, tôi đi đường tôi. Bực bội, mắc cở tôi quay lại chưa
kịp rủa thầm thì đúng lúc tôi bắt gặp Hồng cũng quay ngược lại nhìn
trộm rồi mỉm cười. Nụ cười khinh bỉ? Nụ cười ngạo mạn hay thương hại cho
thằng nhỏ còn nhớ cái lỗi chọc gái hè năm ngoái? Kệ, bất cứ lý do gì đi
nữa thì nụ cười của cô Hồng hàng xóm cũng đã làm tim tôi đập loạn nhịp.
Thế mới biết nụ cười của giai nhân là nguy hiểm,
làm “đổ nước nghiêng thành”, nụ cười giai nhân đốt cháy bao “tướng
công”. Hồng Đà Lạt đã đẹp lại thêm nụ cười chúm chím buổi sáng, hơi thở
mờ mờ hơi sương thì dẫu sắt cũng phải mềm. Nụ cười của Hồng vào những
mùa hè kế tiếp sau đó và thư đi tin lại làm tôi đầu quân vào Võ Bị.
Nói ra có vẻ nhụt chí làm trai, nứt mắt đã lụy vì
gái mà thiếu lý tưởng phục vụ tổ quốc, nhưng thú thật Hồng gai Đà Lạt
và những bộ Jaspé dạo phố mùa Đông của mấy ông Võ Bị đã làm tôi bỏ quyết
định vào một quân trường khác mà chọn lò luyện thép đồi 1515 để tu
thân.
Hồng hàng xóm không biết tôi vào Võ Bị. Ngày đi
phố đầu tiên, sau 8 tuần tân khóa sinh, tôi súng sính trong bộ Worsted
với cầu vai alfa đỏ. Xe GMC nhà trường thả tân sinh viên sĩ quan xuống
khu chợ Hòa Bình, tôi thong thả xuôi dốc, qua cầu Bạch Hổ, theo đường
Phạm Ngũ Lão, miệng thổi sáo, mang tâm trạng “áo gấm về nhà” với những
lo âu cùng hồi hộp. Lo âu vì vô phúc mà đụng mặt ông niên trưởng trên
đường thì chỉ có thác! Hồi hộp vì nghĩ tới lúc gặp Hồng, chắc cô hàng
xóm sẽ ngạc nhiên khi thấy tôi bất ngờ là SVSQ/VB.
Khi đi ngang qua nhà Hồng, tôi không thấy bóng
Hồng đâu nhưng lại thấy bố Hồng đang trà đàm, café đạo cùng mấy ông SVSQ
đàn anh ngoài sân! Liếc nhìn những bộ Jaspé là tôi biết họ là đàn anh,
nhưng không dám nhìn cặp alfa để biết họ là khóa mấy? Khoá 18, khóa 17
hay khóa 16 đây? Theo quyền sinh sát trong gia đình họ “Cùi” thì K18 là
cha, K17 là ông nội, K16 là ông cố nội của K19 chúng tôi, tôi chỉ kịp
than thầm: “Chết rồi!” Rồi lủi thẳng vào nhà mà quên đi một động tác bắt
buộc, tối cần thiết là đưa tay lên chào các niên trưởng dù họ có nhìn
thấy mình hay không.
“Lòng buồn cảnh có vui đâu bao giờ”! Đang hí hửng
toan khoe người đẹp cặp alfa thì đã bị “ông cha, ông cố” chắn lối! Tôi
lo lắng hồi hộp, quên hẳn bóng Hồng ngay bên cạnh mà nghĩ đến chuyện
tương lai, tai ương sẽ không bao giờ thoát. Miệng đắng ngắt bữa cơm
chiều trong phạm điếm, không ăn cũng phải đi tập họp đề sinh viên cán bộ
điểm danh.
Sau vài động tác sơ khởi 4 món ăn chơi, tôi nghe
tiếng thét của hung thần từ trên bục gỗ:
- SVSQ khóa 19 nào sáng nay ra phố gặp các niên
trưởng đã không chào mà còn nghinh, hãy tự giác bước ra khỏi hàng!
Hai tiếng “tự giác” thật nhẹ nhàng nhưng là tôn
chỉ của người SVSQ, thiếu tự giác thì chỉ còn con đường “thịt nát xương
tan”! Tôi tự giác bước ra khỏi hàng. Tối mùa Đông Đà Lạt lạnh cóng mà
sao trán tôi vã mồ hôi, hai đầu gối chúng không nghe lời mà cứ run lên
bần bật.
Màn dạy dỗ của mấy “ông nội 17” kéo dài cho đến
khi kèn báo giờ đi ngủ tôi mới được tha về phòng! Người tôi tã ra như
cái mền rách nhúng nước, nằm vật xuống nền nhà, mặc cho 2 thằng bạn cùng
phòng thay quần áo dùm, còn tôi chỉ biết thở dài than thầm:
- Nào ai dám nghinh! Vừa trông thấy các ông là
tôi đã sợ té đ.. nên mới quên chào! Nào ai dám liếc các ông, tôi chỉ
liếc xem cô hàng xóm có nhà hay không mà thôi! Nhưng than ôi! Hồng kia
đã có chủ rồi! Thôi từ nay em xin chừa không dám liếc nữa.
Những Chủ Nhật sau đó, mỗi khi bất ngờ gặp Hồng
ngoài sân, ngoài ngõ, tôi chỉ biết yên lặng gật đầu chào như chào một
người chị và Hồng thì khẽ cười mím chi. Bà chị tôi biết ý hỏi:
- Cậu giận cô Hồng à? Cô ấy hỏi thăm cậu đấy!
Tự ái được vuốt, tôi lại thấy Hồng đẹp, Hồng hiền
dễ thương hơn, nhưng tôi sợ, tôi sợ cái buổi tối sau cái hôm đi phố đầu
tiên ấy. Hồng đã có gai nay lại còn thêm hai ba vòng “concertina” rào
quanh nữa thì đàn em chỉ còn thở than than thở:
- Chí tuy còn mong tiến bước nhưng sức không kham
nổi đoạn trường.
Hai năm quân trường với bao cay đắng khổ cực
nhưng giúp tôi trưởng thành, hãnh diện và mãi mãi nhớ những kỷ niệm quân
trường, bị hành xác và hành xác lại khóa sau như vũ điệu liên hoàn
“nàng dâu mẹ chồng”. Nhớ ơn các niên trưởng, không mẹ chồng đố “mày”
thành sinh viên sĩ quan trường võ bị
Hình ảnh bộ kaki với cặp alfa làm việc trên cầu
vai, đôi găng tay và thắt lưng cổ truyền trắng muốt, cái mũ nhựa, đôi
giày sô bóng loáng là nỗi kinh hoàng đối với bất cứ anh chàng dân chính
nào vừa bước qua cổng Nam Quan. Không cần biết tính nết như thế nào,
nhưng hễ ai mặc những thứ đó vào là cặp mắt tự dưng có lửa, long lên
sòng-sọc, nụ cười tự dưng biến mất mà chỉ còn những la cùng hét. Nhưng
cũng thật đẹp và oai, hạnh phúc cho những ai được mặc bộ kaki ấy, đó là
biểu tượng của trường Võ Bị. Nếu một mai, có cựu sinh viên nào trở về
làm chỉ huy trưởng trường VBQGVN thì tôi xin đề nghị CHT cho đúc một bức
tượng SVSQ Cán Bộ đặt ngay trước cổng trường như bức tượng đồng đen ở
trước TTHL/BĐQ/RNSL ở Dục Mỹ.
Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, trường đại học
CTCT, các chàng sinh viên SQ là một thành phần tạo nên nét đẹp Đà Lạt.
Câu chuyện anh em nhà Võ họ hành hạ nhau ra sao thì trăm họ đều biết,
chuyện quân trường để lần sau, đề tài này tôi xin kể tiếp những bông
Hồng gai.
Những ngày Chủ Nhật được đi phép, thay vì ra phố,
nhưng lại thấy thằng em cứ nằm nhà, bà chị tưởng tôi thất tình bèn rủ
em đi chợ Hòa Bình:
- Đi với chị, chị cho cậu coi cái này hay lắm.
Tôi theo chị vào chợ, thấy chị nói chuyện với bà
chủ sạp vải, tôi trông dáng bà quen quen, phụ với mẹ tiếp khách là một
cô tuyệt đẹp, tôi cũng thấy như quen quen. Tôi mỉm cười một mình, chàng
thanh niên nào thoạt trông thấy người đẹp đều có cảm tưởng “quen quen”.
Nhưng quen riết rồi thì làm bộ mặt lạ, quên cả đường đi lối về nhà em!
Ra khỏi chợ, bà chị hỏi tôi:
- Cậu có nhớ bà chủ sạp vải vừa rồi là ai không?
Không nghe tiếng tôi đáp lại, chị tôi có vẻ sốt
ruột nên tự trả lời ngay:
- Bà Xuân đấy, hàng xóm của nhà mình ở phố Dinh,
Hải Phòng đấy.
Tôi giật mình vội hỏi liền:
- Thế người ngồi cạnh bà Xuân là cô Hồng hay cô
Phụng.
- Cô Hồng, cậu thấy sao? Hay lắm đấy.
Lại một bông Hồng nữa xuất hiện, Hồng này có cô
em gái tên Phụng nên tạm xin gọi là Hồng-P. Hồng-P, Phụng và em trai tên
Thiệp là những người bạn trong khu phố Dinh Hải Phòng của tôi thời
1954-55. Chúng tôi chơi thân với nhau, thường đánh bi đánh đáo, búng dây
thung, chơi trò bịt mắt bắt dê, tối tối rủ nhau đi ăn “chí mà phù”,
“lạc phá xang” ngoài bờ sông Cấm. Trong đám bạn ấy Hồng-P đẹp nhất và dễ
thương, tôi thường về phe Hồng, bênh vực Hồng mỗi khi có tên nào chọc
ghẹo, Hồng cũng thường cho tôi kẹo cam thảo. Nhớ lần tôi bị bịt mắt đi
bắt dê, lạng quạng làm sao tôi chụp được Hồng rồi nghe Hồng ré lên, tôi
vội kéo miếng vải bịt mắt xuống thì mới hiều lý do tại sao Hồng la, thay
vì chụp sau lưng thì tôi lại chụp phía trước...!
Hồng đỏ mặt lườm tôi, tôi bối rối không biết nói
gì nhưng không giận nhau. Thời gian ngắn sau, cả khu phố chúng tôi xuống
tàu Marine Serpent di cư vào Nam, mỗi người một nơi, hơn 10 năm sau,
nay bất ngờ gặp nhau đây mà không nhận ra bạn cũ!
Nhớ kỷ niệm xưa, tôi sinh ngẩn ngơ, dò tin tức
biết gia đình Hồng ở khu dốc Nhà Bò, như vậy Hồng sẽ đi lễ nhà thờ Con
Gà. Kể từ đó tôi siêng đi lễ ngày Chúa Nhật hơn và Chúa đã thương con
chiên không ngoan đạo, tôi đã thấy Hồng “trong giáo đường đêm Noel ấy”.
Vẫn suối tóc dài chấm eo thon, nhưng Hồng không
còn là một cô bé 12 nữa mà là một thiếu nữ đẹp, đẹp hơn ngày xưa nhiều
lắm. Dần dần mỗi Chủ Nhật tôi tìm cách ngồi xích lại gần từ phía sau
thêm một chút cho tới khi Hồng ngồi hàng ghế trước, tôi quỳ ngay phía
sau, những lần như thế thì .. “mùi tóc em thơm là ngây ngất hồn anh”!
Chúa ở trên cao còn người tôi yêu thì ngay trước mặt, tôi không nghe
được lời giảng của linh mục mà chỉ nghe nhịp đập loạn xạ của tim. Ước
chi thuở đó cũng có nghi thức bắt tay những người xung quanh như ngày
nay ở hải ngoại khi Lm chủ tế nói: “Anh chị em hãy chúc bình anh cho
nhau”.
Hồng-P đẹp như một pho tượng khiến tôi không dám
lại gần hoặc vì “nhát gái” nên tôi cứ lẽo đẽo theo sau mỗi sáng Chúa
Nhật để rồi khi vào trường là nhớ nhung mộng mơ cả tuần! Tới gần ngày
mãn khóa thì tôi uống thuốc liều, sau thánh lễ tôi chận Hồng ngay cuối
nhà thờ và thật khó mở đầu, tôi chỉ gọi được một câu: “Hồng”.
Có lẽ Hồng cũng đã nhiều lần từng bị các chàng
SVSQ chận đường như vậy nên nàng hơi khựng lại, nghiêng đầu hất mái tóc
qua một bên, nhìn xem người gọi là ai. Tuy thật bối rối nhưng không còn
đường lui, rất nhanh, tôi nhắc chuyện ngày xưa. Khi nhận ra tôi, Hồng
cười thật tươi và... bạn cũ không rủ cũng tới, thật tự nhiên Hồng đưa
tay ra cho tôi bắt và nói:
- Mấy tháng nay Hồng biết có người theo dõi,
nhưng không ngờ đó lại là Văn.
Hồng-P mời tôi về nhà, cũng gần đó thôi, ngay
cuối dốc nhà Bò. Tôi nói với Hồng là tôi biết nhà từ lâu rồi, để tôi dẫn
đường cho thì Hồng nháy mắt:
- Vẫn cái tật nghịch ngợm như ngày xưa ở Hải
Phòng.
Tôi không biết Hồng còn nhớ cái vụ chụp nhầm khi
“bịt mắt bắt dê” hay không, nhưng nghe Hồng nhắc kỷ niệm cũ tôi thấy cái
bàn tay ngày ấy tê-tê, thấy ấm lòng và hồi hộp khi Hồng mời về nhà.
Bước vào nhà chưa kịp hỏi thăm ông bà cụ và các em thì Hồng đã nói:
- Mẹ bán vải ngoài chợ, bố đi chơi xa, em Phụng
đã có gia đình và ở riêng, còn em Thiệp thì đi Không Quân, hiện đang học
ở Nha Trang.
Bạn bè hơn 10 năm mới gặp lại nhau làm sao kể cho
hết kỷ niệm, Hồng-P giữ tôi ở lại ăn cơm với đọt su-su xào tỏi. Mộng
ước theo đuôi bấy lâu chỉ mong có thế thôi, nay đang trong tầm tay, trời
gầm cũng không nhả. Tôi giúp Hồng tước vỏ đọt su-su, ôn chuyện cũ, đôi
khi như vô tình, hai tay chạm vào nhau khi cùng lấy đọt rau một lượt.
Hồng đột ngột hỏi tôi:
- Tháng sau Anh mãn khóa rồi phải không?
Hồng-P bất chợt gọi tôi là anh thay vì Văn khiến
tôi muốn ngộp, không trả lời câu nàng hỏi mà nhìn thẳng vào mắt nàng,
không cần phải giả đò ứa lệ mà tôi cảm động thật sự, làm liều cầm tay
em, tôi nói:
- Em vào dự lễ mãn khóa của anh nhá.
Có lẽ bàn tay chai đá vì hít đất nhẩy xổm xiết
“búp măng” hơi chặt, tay Hồng-P hơi nhúc nhích như muốn gỡ ra nhưng lại
vẫn để nguyên chỗ cũ rồi khẽ nói:
- Đây là lần đầu tiên em sẽ được dự lễ mãn khóa
cùa một SVSQ Võ Bị.
Đúng hay sai chưa biết, nhưng rõ ràng Hồng-P muốn
nói một điều gì đó mà chỉ những người để ý đến nhau mới hiểu: “em chưa
có ai”. Chúng tôi xưng hô “anh em” từ lúc nào không hay, nói đủ chuyện
trên trời dưới đất, trừ chuyện tình yêu. Khi bắt tay nhau để tôi về
trường thì trời đã tối, đành gọi taxi, dùng dằng tay lại cầm tay, tiếng
ai nghẹn ngào:
- Mình vừa gặp lại nhau thì đã..! Có thể lại xa
nhau 10 năm như lần trước!
Hồng đến tham dự ngày mãn khóa và chúng tôi vui
bên nhau như chưa bao giờ có, thân thiết nhau như “ngày xưa thân ái”.
Rồi chúng tôi chia tay nhau trong tình bạn hoàn toàn trong sáng, tôi nói
với Hồng-P ước mong sẽ quay lại chọn... Đà Lạt làm nơi dừng chân. Lệ
tràn khóe mắt, tay nắm tay, Hồng-P chúc tôi lên đường bình an và sớm gặp
lại.
Hôm đó là sáng ngày 30 tháng 11 năm 1964.
Sau 15 ngày phép mãn khóa, vừa khoác áo trận TQLC
ra chiến trường thì thủ khoa Võ Thành Kháng đã hy sinh cùng Hùng, Thái
Quan.. tại mặt trận Bình Giả, chưa kể một số bị trọng thương! Chiến
tranh khốc liệt bắt đầu, những chàng trai Võ Bị lăn vào lửa đạn, thằng
mất thằng du mình trên đôi nạng gỗ, không còn thời gian nào đề nghĩ đến
bố mẹ, gia đình và cả người yêu, trước mắt chì còn đồng đội, đôi khi vừa
gặp nhau chưa tàn điếu thuốc thì vuốt mắt cho nhau!
Những bông hồng Đà Lạt thường trách các anh mau
quên lời hứa! Không phải thế đâu, nhớ lắm chứ, nhớ mà chưa có seo-phôn
gọi về khiến càng nhớ thêm. Nằm võng viết thư cho người yêu bằng ánh
sáng đèn pin, vừa nắn nót được câu: “Em yêu” thì nghe địch pháo kích,
“ầm”! Buông “em yêu” để nhẩy ào xuống hố. Thôi hẹn em thơ sau để anh đi
kiểm soát xem có ai bị thương không... và đã có người vừa vĩnh viễn ra
đi sau tiếng nổ! Nhớ lắm chứ nhưng sao đành để em phải đội khăn tang,
thôi đừng trách các anh nữa những bông Hồng gai Đà Lạt ơi.
Hồng-P và tôi tiếp tục thư từ qua lại và mí-mí
chuyện tương lai, nhiều khi nhận được thư nhưng chưa kịp đọc vì đang lội
sình, thư trên túi áo cũng bị ướt nhòe, mắt anh mờ không đọc được thư
em. Thú thật nhiều lúc mong bị thương, bị nhẹ thôi, để có dăm ba ngày
dưỡng thương về phép thăm người mình thương
Cầu được ước thấy, nhưng khốn nỗi, không nhẹ tí
nào mà nặng ngàn cân, tôi bị loại khỏi vòng chiến! Chân thấp chân cao,
tay bó bột tay chống nạng tôi trở về thăm trường cũ và người xưa sau hơn
một năm nằm bệnh viện. Trường Võ Bị vẫn như ngày nào, tôi gặp lại niên
trưởng K17 Võ Vàng cùng người bạn đồng khóa Nguyễn Xuân Huy và vài bạn
khác nữa đang là cán bộ và huấn luyện viên của trường.
Huy dẫn tôi đi thăm một vòng doanh trại, đâu đâu
cũng gặp những hình ảnh quen thuộc và nhớ thương. Nhìn căn phòng ngày
xưa Huy và tôi ở là tôi nhớ ngay mỗi trưa thứ Bảy chúng tôi không dám
ngả lưng trên giường mà nằm dưới sàn để chờ “hung thần” khám xét. Bước
vô phạm điếm là nhớ cảnh TKS/19 ngồi thẳng lưng miệng nhai cơm với ớt,
mắt trợn trừng vì cay, tai nghe bản nhạc “Biệt Kinh Kỳ” mà mấy ông K17
cố tình hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần đàn em!
Hình ảnh đẹp là các SVSQ trong quân phục tác
chiến di chuyển nhanh nhẹn đầy sức sống, mặt lúc nào cũng ngước lên,
hướng về tương lai cao hơn thay vì cúi xuống “lượm bạc cắc” như lời mấy
ông cán bộ vu oan giá họa. Nhưng hình ảnh đẹp nhất vẫn là các chàng SVSQ
trong quân phục dạo phố, những cặp alfa đỏ với hai hoặc ba vạch vàng
“tay trong tay với những bông hồng” trông nó oai, nó đẹp làm sao! Tôi đã
từng được giống như họ, tuy chỉ với “con cá một đuôi” mà còn thấy thấy
mê huống chi những người khác... phái. Nếu như bây giờ trường VBQGVN lại
tuyển mộ sinh viên thì tôi sẽ lại nạp đơn ngay, nạp thật sớm để là sinh
viên đàn anh đón tiếp TKS khóa 17.
Tôi gặp lại Hồng-P khi còn là SVSQ và lời hứa năm
xưa với Hồng-P là sẽ quay về chọn Đà Lạt làm nơi dừng chân, và tôi tin
rằng trong tim Hồng vẫn là hình ảnh một SVSQ trong quân phục dạo phố mùa
Đông, nhưng nay, sau 7 năm quay về với một thân xác “bệnh hoạn”, chân
thấp chân cao thì làm sao dừng chân với em đây!
Gió lạnh trên đồi thông trước cổng câu lạc bộ Nhữ
Văn Hải thổi mạnh làm một ống quần tôi lay động, bất giác tôi rùng mình
và quyết định không trở lại quân trường nữa, thất hứa với Hồng-P không
chọn Đà Lạt làm nơi dừng chân, không đủ can đảm gặp lại Hồng-P trong
hoàn cảnh trớ trêu, giữ mãi cho nhau hình ảnh đẹp hơn là “anh trở về
trên đôi nạng gỗ, anh trở về làm dang dở đời em”.
Tôi quay về với anh em đồng đội TQLC, ở đó anh em
chúng tôi cần nhau và tôi cũng tự an ủi rằng mình còn may mắn hơn những
đồng đội khác đã phải trở về trên chiếc xe lăn và hằng ngày, mỗi tuần,
hằng trăm anh em trở về với hòm gỗ không có hoa cài, không có hai hàng
nến trắng mà chỉ có những vành khăn tang.
Chúc Hồng, cả hai Hồng và những bông hồng gai Đà
Lạt không phải nhìn thấy khăn tang và đừng trách các anh là người không
giữ lời hứa.
Tovancap K19