Các em, hãy giữ im lặng, hôm nay cô báo với các em
một tin, ban Giám hiệu vừa ra thông báo, yêu cầu các em của những lớp đệ
tam viết thư cho các anh chiến sĩ ngoài tiền tuyến nhân dịp Tết đến.
Thư phải nộp cho cô vào thứ hai tuần tới.
Cô giám thị vừa dứt lời là cả lớp nhao nhao lên:
- Cô ơi, em đâu biết viết thư.
- Cô ơi, hay là cô viết rồi cho tụi em copy, tụi em
ký tên rồi nộp cho cô, được không cô?
- Cô ơi, biết viết gì đây khi hai đường đời ngăn
chia mình rồi, hả cô?
- Cô ơi, em chỉ biết viết thư cho bồ, à quên cho bố
thôi, đâu biết viết thư cho lính đâu, cô ơi, hì... hì…
Mỗi đứa một câu, cô phải giơ tay ra dấu cho cả lớp
im lặng:
- Đó là bổn phận của các em, không có lý do từ
chối, ai không có thư nộp sẽ bị phạt cấm túc thứ Bảy này, nhưng cô hy
vọng các em sẽ hoàn thành nhiệm vụ của mình. Còn một việc nữa, năm nay
trường mình sẽ cử một số các em đi thăm các anh thương bệnh binh tại
Tổng Y Viện Cộng Hòa và cũng vẫn chỉ chọn những em của các lớp đệ tam
thôi. Các lớp A, B và C đệ tứ, đệ nhị và đệ nhất được miễn vì là lớp thi
cử. Tiêu chuẩn cử người theo bảng xếp hạng của tháng cuối cùng nghĩa là
tháng rồi, và sẽ chọn năm em đứng đầu lớp, nếu một trong những em này
vì một lý do nào đó không thể đi được, thì sẽ đôn người kế tiếp lên. Các
em đã rõ chưa?
Cả lớp lại xì xào bàn tán:
- Chết rồi, học ban C mà tao dốt đặc về viết thư,
mà không viết thì mất cơ hội đi dung dăng, dung dẻ với kép, thôi kệ,
viết đại.
- Biết viết gì bây giờ đây, không lẽ lại viết là:
“anh ấy ơi, em sương anh quá chời…” sao? Hì…hì….
- Ê, Vân Hạnh, mày trúng số rồi, tội nghiệp em tôi,
ai bảo học “dỏi” hả em?
- Mày đừng lo cho nó, đây là dịp hên cho nó tìm
chồng giữa chốn ba quân mà.
- Im đi mấy mụ, dzô dziên chưa. Được rồi tau đề
nghị cô cho mấy mụ đi kiếm chồng khỏi phải ganh với tau.
Nói xong tôi đứng lên, dơ tay:
- Thưa cô, cho em xin có ý kiến. Em thiết nghĩ, các
anh chiến sĩ bị thương nằm điều dưỡng tại bệnh viện, đồng ý là cần có
người đến thăm, và nếu đó lại là những người đẹp thì chắc chắn là bệnh
của các anh ấy sẽ thuyên giảm mau thôi, nhưng vô phúc lại thấy phải
người “ trời bắt xấu” như em, thì em sợ.... Bộ mặt này đem đi dọa con
nít thì được chớ mà mang đi triển lãm cho các anh thương bệnh binh coi,
thì mấy anh ấy không bị đau tim cũng bị nhồi máu cơ tim. Cô ơi, xin cô
thưa lại với ban Giám hiệu, đừng lấy theo tiêu chuẩn học vấn, mà hãy
chọn tiêu chuẩn hoa hậu, như vậy mới hợp lý, nhe cô. Ở lớp mình có mấy
nhỏ đẹp lắm như nhỏ Huyền, nhỏ Ngọc, nhỏ Lý nè, em nghĩ cô cho mấy nhỏ
đi thăm là mấy anh ấy hết bệnh liền.
Tôi vừa nói với bộ mặt đau khổ, vừa vái vái về phía
cô giám thị làm cho cả lớp cười bò ra. Con bé đang khoái trí vì chọc
cười cả lớp thì chợt có ai kéo áo từ phía sau, tôi quay lại, thì ra là
dì Hảo, một nữ tu, dì nói nhỏ, vẻ khẩn khoản:
- Vân Hằng giúp dùm tôi, thưa với cô, là người tu
hành, những ngày đó tôi rất bận, không chắc đã đi được, nói dùm đi.
Tôi, lại một lần nữa dơ tay:
- Thưa cô, dì Hảo đứng đầu lớp, nhưng là người tu
hành thì có phải đi không ạ?
Cô nhìn dì:
- Nếu dì không tiện đi thì tôi nghĩ em khác có thể
thay thế chỗ dì.
Lĩnh Trâm, con nhỏ bạn ngồi cạnh tôi, vọt miệng:
- Đúng rồi, dì không đi là phải, vì người ta đang
nằm dưỡng bệnh, mà tự dưng ở đâu lại lù lù xuất hiện một bà ni cô đi vô:
“Ơ hay mình còn sống sờ sờ ra như thế này mà lại có người đến cầu siêu
là làm sao há?” Ai mà chả sợ, sợ chết đi được chứ.
Một lần nữa cả lớp lại cười ầm lên. Cô giám thị
cũng bật cưòi vì câu nói rỡn của Trâm, cô bảo chúng tôi:
- Tôi biết các em ban C mồm mép lắm, nhưng lệnh là
lệnh, còn ý kiến của Vân Hạnh thì miễn bàn, vì cô thấy học trò cô ai
cũng đẹp như hoa hậu cả.”
Ngày đi thăm đã tới. Tại Tổng Y Viện Cộng Hòa,
chúng tôi được một anh lính trẻ hướng dẫn đi thăm các nơi. Đây là văn
phòng làm việc, đây là khu bệnh nặng, khu thần kinh, khu điều dưỡng bệnh
nhân gần bình phục v.v.... Có những nơi chúng tôi được phép vào thăm,
nhưng có những nơi chúng tôi chỉ được đứng ngoài nhìn vào mà thôi. Tại
Tổng Y Viện, khu vực làm cho chúng tôi đau xót nhất và buồn nhất đó là
khu thần kinh. Nơi đây chúng tôi không thể vào trong nhưng từ phía
ngoài, mọi người có thể nhìn thấy những gì xảy ra ở bên trong, thấy
những cảnh tượng mà không ai có thể cầm nổi nước mắt. Chúng tôi thấy một
số anh, rất trẻ, bị nhốt trong một phòng có chấn song sắt, các anh có
vẻ hiền hòa, trông giống như những người bình thường. Có anh đi đi, lại
lại, hai tay quơ lên, quơ xuống, miệng thì lẩm bẩm như đang nói chuyện
với ai đó. Có anh thì hai tay nắm lấy song sắt cửa, đầu lắc lia, lắc
lịa, thỉnh thoảng lại bật lên tiếng cười khanh khách. Có anh thì ngồi
yên lặng ở một góc nhà, nhìn đăm đăm vào một khoảng không bằng cặp mắt
vô hồn, đờ đẫn.… Ở một phòng khác, cũng với những song sắt ngăn cách với
bên ngoài, một anh, quần áo tả tơi, đang giơ tay vò vò mớ tóc rối bù,
vừa thấy bóng chúng tôi anh chạy bổ ra hàng song sắt, miệng la lớn:
- Em ơi, cứu anh với, nói tụi nó thả anh ra đi, anh
đâu có điên mà...
Đột nhiên anh ôm mặt khóc, xong lại cười ha hả rồi
anh quay lưng đi vào góc phòng, ngồi xuống hát một mình như không biết
có chúng tôi đang nhìn anh. Anh lính dẫn đường nói:
- Hôm nay anh ấy hiền đó chứ mọi bữa la lối om sòm,
chửi thề bậy bạ, xé quần, xé áo tùm lum. Anh ấy bị nặng nhất nên phải
nhốt riêng, chứ không quậy lắm chẳng ai chịu nổi…
Chúng tôi nhìn nhau, đứa nào cũng long lanh những
giọt nước mắt. Nếu không có chiến tranh, thì các anh đâu đến nông nỗi
này. Tôi nghe trong lòng có một cái gì đó thật xót xa, thật buồn bã.
Tuổi trẻ Việt Nam trong thời chiến là như thế ư?
Rời khu thần kinh, trở lại văn phòng lấy quà, chúng
tôi theo chân anh lính dẫn đường đến một phòng đã được chỉ định. Đây là
một phòng nhỏ, có khoảng mười chiếc giường đơn, đặt song song nhau ở
hai bên phòng. Ở mỗi đầu giường có một cái tủ nhỏ cho người bệnh để đồ
dùng cá nhân. Căn phòng rất sạch và thoáng mát. Trước khi để chúng tôi
bước vào phòng, anh lính dặn dò thêm một lần nữa:
- Như đã nói, phòng này có mười bệnh nhân, các chị
có thể thăm mọi người nhưng riêng cái giường ở cuối phòng, có buông mùng
thì các chị có thể không đến…
- Nếu tới biếu quà thì… có được không?
Lĩnh Trâm cắt ngang, anh lính ngập ngừng:
- Chắc được, nhưng tôi khuyên các chị đừng lại gần
vì anh ấy không muốn tiếp xúc với ai hết.
Vì mặc cảm không khéo ăn nói như các bạn, tôi lùi
lại để mọi người vào trước, và khi tôi vô trong thì mọi giường đều đã có
người đưa quà. Tôi lui vào, đứng nơi cửa sổ, với phần quà trên tay,
lặng lẽ quan sát mọi người trò chuyện và đưa mắt nhìn quanh phòng rồi
dừng lại ở cái giường buông phủ tấm mùng. Vị trí của giường nằm ở góc
phòng, lại bị phủ bởi một tấm mùng sẫm mầu nên rất u tối và… cô đơn. Tò
mò, tôi bước lại gần, tấm mùng im lìm, bất động như không có ai nằm
trong đó. Tôi nhè nhẹ đặt phần quà lên mặt tủ. Tấm mùng không thấy có
một chút dấu hiệu gì, vẫn im lìm, vẫn bất động. Tôi bước lại gần hơn
chút nữa, xuyên qua làn vải, tôi thấy lờ mờ một dáng người nằm trong đó.
Tôi đứng tần ngần trước cái giường một lúc lâu, hai bàn tay xoắn vào
nhau, mình phải làm gì đây, và rồi, không biết có phải vì câu chuyện anh
hùng của anh, anh đã lao vào ngọn lửa để cứu một em bé thoát chết vì
trận càn quét của Việt cộng ờ một làng quê, để phải mang vào mình thương
tích nặng nề như thế này, hay tại vì con người của tôi quá mẫn cảm vì
sự cô đơn của người nằm trong đó, khi không, đột nhiên tôi muốn được nói
với anh một điều gì đó mà quên đi lời dặn dò của anh lính dẫn đường.
Thế rồi, tôi cúi xuống, gần hơn và bằng một giọng thật nhỏ, chỉ đủ người
nằm trong đó nghe được, tôi run run bắt đầu:
- Thưa anh, em biết anh không muốn tiếp xúc với bất
kỳ ai, nhưng em biết anh sẽ không giận khi em muốn trò chuyện cùng anh,
có được không ạ?
Tôi ngừng lại để nghe phản ứng, một lúc thấy không
có gì khác lạ, tôi đánh bạo nói tiếp:
- Em là Vân Hạnh, hôm nay em cùng các bạn đến đây
thăm các anh. Em không biết nói thế nào để anh không cho những gì em nói
với anh là giả dối, là đầu môi. Anh biết không, khi em nhìn thấy chiếc
giường của anh, nằm cô đơn, lẻ loi ở góc phòng, em đã nhủ lòng, em sẽ
đến bên anh, sẽ nói với anh về những ý nghĩ chợt đến trong đầu em. Anh
ơi, anh cũng như các bạn anh, nơi đây, hay đang còn chiến đấu ngoài chốn
bom đạn mịt mù, chúng em, những người đang sống yên ổn nơi hậu phương,
đã nợ các anh rất nhiều, món nợ mà chúng em không bao giờ trả nổi. Anh
ơi, em không biết tên anh cũng như không thấy mặt anh, không biết cấp
bậc của anh hay anh ở đơn vị nào, nhưng có một điều mà em đã biết rất
rõ, lý do tại sao anh nằm đây. Phải nói với anh như thế nào để anh rõ
được sự ngưỡng mộ của tất cả chúng em đối với anh, khi nghe kể về hành
động phi thường của anh, đã lao vào đám lửa để cứu một em bé. Chỉ có một
điều thôi, đó là chúng em phục anh lắm anh ạ.
Anh ơi, hôm nay là lần đầu tiên em đến nơi này. Tất
cả những gì em được nhìn thấy tận mắt ngày hôm nay, có lẽ suốt đời em
không thể quên. Lúc ở nhà, khi xem truyền hình, thấy những hậu quả thảm
khốc do chiến tranh để lại, em không thấy cảm xúc thực sự về những gì mà
người lính trẻ phải chịu, nhưng hôm nay, đã được tận mắt thấy các anh
trong thực trạng này thì con tim em đã thực sự hiểu, thực sự cảm thông
với những gì đớn đau về thể xác, những gì mất mát về tinh thần mà các
anh phải gánh chịu. Cuộc chiến ngày hôm nay đã và đang là cái bóng đen
phả xuống tuổi trẻ của các anh nói riêng và của dân tộc Việt Nam nói
chung. Những mất mát, những hy sinh, những khổ đau mà các anh đang chịu
đựng bây giờ, đã đánh đổi cho chúng em có một cuộc sống an bình, hạnh
phúc này. Em không biết phải nói gì, phải làm gì ngoài câu cám ơn đến
các anh, dù rằng tiếng cám ơn này thật vô vị, thật nhạt nhẽo, chúng
không đủ để đền bù lại những thiệt thòi mà các anh đã phải mang, nhưng
thật tình em không biết phải nói gì hơn.
Thưa anh, em không được nhìn rõ anh, không được
biết anh vui hay buồn, không biết được cơn đau anh đang chịu như thế nào
để có thể chia sẻ cùng anh, thôi thì em chỉ còn biết cầu xin ơn trên
phù hộ cho anh mau chóng bình phục và cuối cùng em mong những lời em nói
sẽ không làm anh nhàm chán. Xin cám ơn anh thật nhiều, ngàn lần xin cám
ơn anh.
Tôi nói một hơi trong niềm xúc động tận cùng. Không
biết anh có nghe được lời tôi nói không vì tôi không nhận thấy một phản
ứng nào từ trong tấm mùng cả. Thôi thì anh có nghe hay không cũng không
sao, chỉ biết rằng tôi đã được nói những gì tôi muốn nói với anh. Tôi
đứng đấy nhìn lại cái dáng người nằm trong mùng một lần nữa trước khi
quay lưng đi. Khi vừa dợm bước, tôi chợt nghe một tiếng nói yếu ớt nhưng
thật trầm ấm phát ra từ trong mùng:
- Cám ơn.
Tôi thảng thốt quay lại:
- Anh mới nói… anh mới nói với em phải không?
Không một câu trả lời, lại vẫn là sự im lặng. Tôi
đứng đấy chờ đợi, sau cùng, tôi cúi xuống gần hơn và khẽ nói:
- Xin tạm biệt anh và… chúc anh chóng bình phục.
Rồi đứng thẳng lên, quay người đi nhanh ra phía
cửa. Tôi nghe có một cái gì đó thật buồn từ trong tim chợt òa vỡ ra,
chợt dâng lên ngập tràn bờ mắt. Bên trong, các bạn tôi cũng sắp kết thúc
cuộc thăm viếng bằng tiếng hát mượt mà của chị Thanh Tâm, lớp đệ tam
A1, trong bản nhạc “Xuân Đầu Tiên”:
“…Xin yêu thương đến đôi bạn hiền, để tiếng hát hôm
nay, người chiến sĩ mơ say bên đàn trẻ bé thơ ngây…”
Từ sau ngày đi thăm ở Tổng Y Viện về, tôi cứ luôn
luôn bị ám ảnh bởi hình ảnh cái mùng sùm sụp, che khuất người lính bên
trong. Không hiểu sao tôi cứ thấy muốn được gặp lại anh ấy, gặp lại
người lính có giọng nói trầm ấm mà tôi chưa hề được biết mặt kia. Cái ý
nghĩ muốn gặp lại anh cứ thôi thúc trong lòng, nhưng vì chẳng tìm được
lý do nào để có thể thăm anh, nên đành phải cố quên mà thôi.
Còn nửa tháng nữa là đến Tết, tôi đang giúp mẹ dọn
dẹp nhà cửa, chợt nghe có tiếng xe Jeep đậu trước nhà. Tôi chưa kịp
chạy ra đã thấy cái đầu của cậu Chương ló bên cửa sổ:
- Hạnh, cậu Chương nè, mẹ có nhà không cháu?
Vừa chạy ra mở cửa cho cậu, tôi vừa trả lời:
- Dạ, mẹ cháu đang ở trong bếp, gần Tết cậu được về
phép, hả cậu? vui quá hé?
- Có được về phép đâu, hôm nay cậu về công tác gần
đây nên ghé thăm bố mẹ cháu và mấy đứa thôi. Thế nào, bao giờ cho cậu
uống rượu mừng đây? Lâu không gặp, cháu gái của cậu lớn bộn rồi lại còn
xinh gái ra nữa chứ.
Cậu vỗ lên đầu tôi và ghẹo, tôi đỏ mặt:
- Cậu này, cháu xấu bỏ xừ đi ấy, ai mà thèm…
Cậu cười ha hả rồi bỏ đi vào trong tìm mẹ tôi. Tôi
nhìn theo, bộ đồ lính trận, chiếc mũ képi với ba bông mai đính ở phía
trước, trông cậu mới oai làm sao. Sao con trai mặc đồ lính lại đẹp thế
nhỉ? Chả vậy tôi có mấy đứa bạn thân, đứa nào cũng có bồ là lính cả, tụi
nó bảo: “Tao thích con trai mặc đồ lính hơn vì có vẻ hùng và đàn ông,
còn mặc civil trông sữa quá.” Tôi cũng công nhận tụi nó có lý. Vào thời
điểm bây giờ, yêu lính hình như là một cái mode của các cô gái trẻ như
tụi tôi. Vả lại gia đình nào cũng có người thân trong quân đội, nên
thích lính cũng là điều bình thường. Do đó, đã có lần tôi làm buồn lòng
một người theo đuổi tôi khi anh muốn biết người yêu lý tưởng của tôi như
thế nào. Tôi chưa kịp trả lời anh, thì nhỏ Trâm đi bên cạnh vọt miệng
bảo:
- Người yêu của nó phải là lính, mà lính không
quân, hào hoa, phong nhã nhé. Anh không biết à? Tội nghiệp, thế anh có
biết nó làm thơ về không quân như thế nào không? Để tôi đọc cho anh nghe
nhe, đây này:
Em ước muốn làm người yêu chiến sĩ
Làm tình nhân bé bỏng của phi công
Để những đêm trong giây phút chờ mong
Em sẽ ngắm sao trời tìm anh đó
Em sẽ nhặt những cánh sao nho nhỏ
Đem rắc đường trải lối lúc anh bay
Nhặt vừng trăng vàng ngọc sáng đêm nay
Làm đèn chiếu cho người bay đêm tối…”
Con nhỏ đọc một hơi, làm tôi bụm miệng nó không
kịp, tôi vừa mắc cở với anh, vừa giận con nhỏ bạn, tôi bỏ đi thật nhanh
tới trạm xe buýt leo lên mà không thèm chờ nó, mặc cho nó chạy theo sau
lải nhải phân bua:
- Cái con nhỏ này hay nhỉ? Tao giải vây giúp mày mà
mày giận tao cái gì? Tao mà không nói vậy cho anh chàng rút lui đi thì
mày còn khổ dài dài con ạ!
Kể từ sau ngày hôm ấy, anh không còn lẽo đẽo theo
chân tôi ra bến xe buýt nữa. Sau này tôi được biết anh đã vào quân đội
và phục vụ tại một phi đoàn không quân ở Búng. Anh có đến trường đón tôi
vài lần trong bộ đồ bay, nhưng dù vậy yêu anh tôi cũng không thể yêu.
Đúng là con tim có những lý lẽ thật khó hiểu!
Đang thả hồn theo dĩ vãng, tôi chợt quay về thực
tại khi nghe ba tiếng Tổng Y Viện từ câu đối thoại giữa mẹ và cậu:
- …Em cố gắng lo cho xong công việc ở Tổng Y Viện
hôm nay, ngày mai phải trở lại đơn vị, nên chỉ tạt qua thăm anh chị và
các cháu một lúc thôi, nhân tiện chúc Tết gia đình, chắc phải sau Tết em
mới về được nữa…
Tôi nhào vào bếp, thấy cậu đang đội mũ lên, sửa
soạn ra về, tôi vội hỏi:
- Cậu đi Tổng Y Viện Cộng Hòa bây giờ hả cậu? Cho
cháu quá giang vào đó được không cậu?
Nghe tôi hỏi, cả mẹ và cậu đều sửng sốt, quay lại
nhìn tôi, mẹ nói:
- Con vào đó làm gì?
Bị hỏi bất chợt, nhưng tôi cũng nhanh trí, nói
láo:
- Tụi con có người bạn học cũ, đi lính bị thương,
đang nằm điều trị tại đó, hôm nay tụi con rủ nhau đi thăm.
- Sao mẹ không nghe con nói gì hết?
- Con không tính đi nên chưa xin phép mẹ, nay có
cậu vào đó cậu cho con quá giang, khỏi phải đạp xe, được không cậu? được
không mẹ? cho phép con đi nhé?
Cậu Chương không trả lời, chỉ gật đầu nhè nhẹ. Nhìn
ánh mắt cậu, tôi biết cậu không tin lý do tôi nêu ra, nhưng cậu cũng
không lật tẩy tôi. Còn mẹ tôi, cứ đi với cậu là mẹ yên tâm rồi, chả còn
lo gì cả nên mẹ đồng ý ngay.
Lúc ngồi trên xe, cậu mới tra vấn tôi:
- Nói thật đi, cháu quen ai ở trong Tổng Y Viện?
Thật tình mà nói tôi không muốn giấu mẹ, nhưng
biết tính mẹ hay lo nên đành nói láo mà thôi. Còn với cậu Chương, ngoài
tình cậu cháu, cậu luôn luôn coi các cháu như bạn, thường nghe chúng tôi
tâm sự, hơn nữa cậu lại thông cảm và hiểu biết tâm tình giới trẻ, nên
hôm nay dù cho cậu không hỏi tôi cũng đã định bụng kể hết với cậu. Vì
thế nên khi nghe hỏi, tôi đã thật thà trình bày tất cả câu chuyện, tất
cả những ý nghĩ của mình, cậu gật gù:
- Thì ra thế, nhưng cũng hơi lạ, không lẽ cháu lại
yêu một người không biết mặt, biết tên.
Tôi đỏ mặt, ngượng ngập cải chính:
- Cậu Chương!.. Cháu đâu lãng mạn quá như vậy… Như
cháu đã nói vớí cậu, không biết sao cháu cứ cảm thấy không được yên lòng
nếu như không trở lại thăm anh ấy một lần nữa. Cậu giúp cháu gặp lại
anh ấy nhe cậu?
- Ừ, cậu sẽ cố, nhưng cũng hơi khó khăn vì mình
không biết đơn vị, tên tuổi cùng số quân thì làm sao mà tìm? Thế cháu có
nhớ anh ta nằm ở khu nào và phòng số mấy không?
Tôi chợt ngẩn người ra:
- Ơ... ơ, cháu không nhớ số phòng, mà hình như ở
khu… ngoại thương thì phải, hôm ấy chú lính dẫn đường có nói nhưng cháu
không để ý…
Cậu lắc đầu ngán ngẩm:
- Người gì mà như mán xá trên rừng xuống, cái gì
cũng không biết, không để ý cả, thật chán cô cháu gái tôi quá! Thôi
được, cậu sẽ ráng, nhưng cậu phải lo công việc của cậu trước đã.
Cậu vào trong lo công việc, tôi ngồi chờ ngoài xe.
Lúc này đầu óc tôi suy nghĩ lung tung: “Không biết cậu có tìm thấy người
thương binh kia không? Anh ấy bây giờ như thế nào, đã đỡ bệnh chưa? Có
còn phải nằm trong mùng nữa hay không vì theo lời chú lính dẫn đường nói
anh ấy bị phỏng nặng lắm. Có nguy hiểm đến tính mạng không? Ờ, sao hôm
đó mình lại không hỏi thăm bệnh tình của anh ấy nhỉ? À mà không được,
anh ấy không muốn tiếp xúc với ai, có hỏi chỉ làm phiền người ta mà
thôi. Còn mình cũng vô duyên thật, không quen biết gì mà tự dưng đến
thăm là làm sao. Gặp rồi biết nói cái gì đây, đúng là khùng, làm sao bây
giờ?
Suy nghĩ một hồi rồi đâm lo, tôi thầm mong cậu
Chương đừng tìm ra người ấy. Nhưng rồì hình ảnh người lính nằm bất động
trong mùng lại trở về trong tâm trí tôi, và cái cảm giác xúc động hôm ấy
lại bùng lên trong tâm hồn, tôi lại thật sự muốn được gặp anh, người
anh hùng có giọng nói trầm ấm hôm nào tôi đã nghe. Phải tôi rất muốn
được gặp lại anh, anh có biết không?
Tôi lững thững bước ra phía sau, tựa lưng vào thành
xe, ngửa mặt lên, ngắm những vầng mây trắng đang lững lờ trôi trên bầu
trời xanh thẳm. Những vầng mây với thiên hình, vạn trạng, hình người,
hình vật, theo gió trôi mãi, trôi mãi rồi lan tản ra, rồi biến mất trong
khung trời bao la như chúng chưa từng hiện hữu.
- Vân Hạnh!
Nghe tiếng gọi, tôi quay lại và chạy về phía cậu:
- Cậu có tìm thấy anh ấy không?
Tôi nhìn cậu chờ đợi. Không trả lời câu hỏi của
tôi, cậu chỉ nói như ra lệnh:
- Lên xe đi.
- Nhưng…
- Đã bảo lên xe, nghe không?
Tôi không dám chần chờ, vội vã leo lên xe. Cậu mở
máy cho xe chạy, không nói thêm câu nào. Thấy vẻ mặt nghiêm nghị của
cậu, tôi cũng ngồi yên không dám hó hé, nhưng tôi vẫn lén quan sát sắc
mặt của cậu. Xe chạy được một quãng xa, cậu chợt lên tiếng, giọng nói
không còn vẻ gay gắt và nét mặt cũng dìu dịu đi:
- Hạnh này, cậu đã tìm được người cháu cần tìm.
- Thế sao cậu không cho cháu gặp mặt?
Tôi hấp tấp cắt ngang lời cậu:
- Từ từ nghe cậu nói đã, sau khi xong công việc,
cậu đã nhờ viên sĩ quan trực dò lại cái ngày mà các cháu đến thăm Tổng Y
Viện và đã tìm ra người lính bị thương đó. Hạnh à, cậu nghĩ cháu chẳng
cần biết người đó tên gì, đơn vị ở đâu, có biết cũng vô ích mà thôi, vì
người bạn của cháu, cứ coi anh ấy như bạn của cháu đi, anh ấy đã không
còn… còn ở nhà thương nữa, anh ấy đã được người nhà đến đón đi rồi. Bây
giờ cháu yên tâm rồi chứ?
Tôi ngồi bất động, một nỗi buồn không tên chợt ập
đến và những giọt nước mắt lặng lẽ trào ra. Trái tim thắt lại, tôi thấy
mình như vừa đánh mất một cái gì quý giá lắm mà không thể nào tìm lại
được. Tôi chợt nhớ đến câu thơ, “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô
duyên đối diện bất tương phùng.” Có lẽ chúng tôi không có duyên được gặp
lại nhau, nay thì anh cũng đã được về nhà, như thế có nghĩa là anh đã
bình phục, xin cầu phước cho anh, dù rằng tôi có cái linh cảm điều anh
bình phục là không đúng. Và với tôi anh giống như những vầng mây trên
trời cao thăm thẳm kia, chợt đến, chợt đi, rồi tan biến vào trong vũ trụ
bao la như chưa hề hiện hữu.
TƯỜNG THÚY
Tucson, AZ - 2007
(Hà Mạnh Sơn/F20)