Vầng trăng từ độ lên ngôi
Năm năm bến cũ em ngồi quay tơ.
(Lưu
Trọng Lư)
Nguyện bước xuống xe, trời đã về chiều. Đà Lạt đang
giữa mùa đông, chưa tối mà thành phố đã mơ màng như sương khói phủ.
Nguyện co ro cài lại chiếc áo len mà từ lúc xe ra khỏi Blao nàng chỉ
khoác hờ trên vai. Bến xe hơi vắng, có lẽ chuyến xe của mình là chuyến
cuối cùng từ Sài Gòn ra, nàng xách chiếc va li lững thững bước đi.
Nguyện cũng không hiểu sao giờ này mình lại ở đây.
Mới mấy ngày trước thôi, dù những khẩn khoản của Long mời nàng lên dự lễ
mãn khóa của chàng, Nguyện vẫn giữ ý định là sẽ không đi, Nguyện ngại
vì chưa bao giờ nàng đi xa một mình. Vậy mà... Chả là tuần trước buổi
chiều đi làm về, nàng có thói quen ngày nào cũng vậy, thả bộ dọc theo
đường Tự Do đầy lá me, đúng là con đường có hàng cây lá xanh gần với
nhau. Nguyện thích con đường này từ hồi còn đi học, giờ, từ ngân hàng
nơi nàng làm việc, Nguyện đi bộ dọc suốt con đường, tới Bưu điện, nàng
chờ xe bus để về Đa Kao.
Hôm đó, đang ngang qua cái công viên xéo La Pagode
ngó qua, buổi chiều còn chút nắng, hình như trời sắp mưa, một cơn mưa
cuối mùa còn sót lại, Nguyện bước trên con đường sỏi nhỏ, gió thổi tung
bay mái tóc, nàng đưa tay giữ lại, Nguyện chợt nhớ lời Long nói: "em lên
đây với anh, gió sẽ mừng vì tóc em bay đó..." Cái anh chàng Như, bạn
của Long, còn chêm vào: "Cả thành phố này cũng sẽ mừng vì tóc Nguyện bay
nữa!", Nguyện mỉm cười nhớ tới sự lém lỉnh của họ, "lính mà cũng bày
đặt lãng mạn...."
Nguyện cúi nhặt một chiếc lá trên lối đi, mình cũng
lãng mạn đấy thôi, hay là tại Long, hay mình đang nghĩ tới chàng? Mấy
hạt mưa bắt đầu rơi, Nguyện bước vào một mái hiên đứng núp, ngắm nhìn
những hạt mưa trên lá me, Nguyện nghe trong lòng như có tiếng hát: "Em
bước chân qua thềm, mưa vẫn rơi êm đềm..." Nàng nghĩ thầm: lòng mình
cũng êm đềm quá chứ phải không, vậy sao mình không lên thăm Long và dự
lễ mãn khóa của chàng? Một quyết định bất chợt như cơn mưa bất chợt ùa
đến.
Đâu phải tại cơn mưa, Nguyện đỏ mặt, nếu không là
tình yêu!
xxx
Long quen Nguyệt trong một dịp tình cờ, hôm về Sài
Gòn diễn hành Quốc Khánh cuối năm thứ nhất, ghé thăm người anh thì gặp
Nguyện ở đó. Long đi với Như, một người bạn thân cùng khóa. Nguyện làm
chung sở với người chị dâu, hôm đó nàng tới để tập hát cho buổi liên
hoan tất niên.
Long, Như ngồi nói chuyện với người anh, Nguyện và
người chị hát nho nhỏ:
"Vầng trăng từ độ lên ngôi, năm năm bến cũ em ngồi
quay tơ, em ngồi quay tơ...."
Chị đang hát chợt ngừng lại:
- Long, chú thấy tụi này hát có đúng không?
Long cười:
- Em biết gì về hát với hò, chị hỏi thằng Như này
này, nó là trưởng ban văn nghệ của trường đó.
Chị quay sang Như:
- Vậy hả, sao, Như thấy thế nào? Tụi này chỉ hát
thôi, còn đám khác múa, không biết có ra gì không..
Như đáp:
- Nếu thế chị phải phối hợp với mấy người múa nữa
chứ, lời hát và động tác múa phải ăn khớp với nhau, còn bài hát thì chị
và cô Nguyện phải luyến láy cho rõ thì mới thấy được cái guồng tơ đang
quay.
Như với lấy chiếc guitar để cạnh đó:
- Nào, chị và cô Nguyện hát đi, tôi chỉ thêm cho.
Đấy, Long gặp Nguyện trong trường hợp như thế. Thực
ra từ lâu, anh chị cũng muốn giới thiệu Long với Nguyện nhưng chưa có
dịp. Nguyện còn trẻ, dáng dấp như một nữ sinh hơn là một người đi làm,
mái tóc xõa dài, làn da trắng mịn là điểm nổi bật nơi Nguyện. Hôm sau,
anh chị mời Long và Như tới nhà ăn cơm và dĩ nhiên có cả Nguyện, lúc
ngồi uống nước, người chị kéo Như ra một chỗ làm như có điều gì hỏi, để
mặc Long cùng Nguyện. Sự sắp xếp như thế dù có vẻ như vô tình nhưng cũng
đủ cho Nguyện hiểu. Nguyện hồn nhiên hỏi Long:
- Sao Nguyện thấy các anh ăn mặc khác với các người
lính khác vậy? Ở Sài Gòn này, Nguyện chỉ toàn thấy các ông lính mặc
quần áo xanh hoặc rằn ri thôi, đằng này mầu kaki, áo bốn túi, lại có cầu
vai mầu đỏ nữa.
- Thế Nguyện thấy xấu hay đẹp?
- Dĩ nhiên là đẹp rồi, không phải nịnh đâu, trông
các anh có vẻ thư sinh hơn, không dữ dằn như mấy ông kia.
- Đây là bộ dạo phố mùa hè, tụi anh nhiều quần áo
lắm, càng nhiều càng khổ, còn dữ dằn thì làm gì có lính nào dữ dằn.
- Thật đấy, trước kia Nguyện cứ thấy mấy ông lính
là Nguyện thấy thế nào ấy, không hiểu vì sao.
- Nguyện nói trước kia thì như vậy, thế còn giờ thì
sao?
- Anh khéo cài người ta, thôi được cũng cứ nói,
nhưng một lần nữa, không phải nịnh đâu, các anh nói chuyện hay hơn, có
vẻ hiền hơn, và, Nguyện cười khúc khích, bảnh bao hơn.
Long nói như mời:
- Vậy thì mấy ngày nữa, anh đi diễn hành, Nguyện đi
coi đi, sẽ thấy tụi anh còn bảnh bao hơn thế này nhiều.
- Nguyện biết chỗ nào đâu mà coi.
- Nguyện tới đây đi với anh chị Thanh, anh chị ấy
cũng đi coi, chắc Nguyện sẽ không nhận ra tụi này đâu vì trông ai cũng
giống ai, khó mà nhận ra.
Nguyện chỉ có hai chị em gái, không biết tí gì về
lính tráng, bố là công chức bộ tài chánh. Sau ngày diễn hành, Long chỉ
còn có bốn ngày nữa phải trở về Đà Lạt, chưa có gì là rõ ràng cả nhưng
bốn ngày còn lại đó, họ gặp nhau thường hơn, Long đưa Nguyện đi chơi để
có dịp tìm hiểu hơn về nhau, có những điều không cần phải nói, cả hai
cùng nghĩ như vậy, nhưng buổi cuối cùng, khi Long nhắc
- Mai anh phải về Đà Lạt rồi!
Mắt Nguyện chợt thăm thẳm, bàng hoàng, Nguyện không
muốn Long cho mình là vội vàng, dù quen biết nhau chưa được bao lâu
nhưng những lần nói chuyện, Nguyện mơ hồ thấy nhen nhúm trong mình một
tình cảm nào đó, rất nhẹ nhàng, nàng thấy vui những lúc có Long, ánh mắt
nhìn nhau mà họ hiểu chẳng cần phải nói nhiều.
Long hỏi như một lời ướm:
- Chắc chỉ sau ngày mai thôi, Nguyện sẽ quên tụi
này ngay mà, dù sao thì cũng cám ơn Nguyện đã cho anh những ngày thật
vui, về lại Đà Lạt, anh sẽ đem theo biết bao kỷ niệm đẹp.
Trong một cử chỉ bất ngờ dù nhủ lòng đừng để Long
hiểu lầm mình là người quá vội, Nguyện cầm tay Long áp lên má mình, một
điều đó thôi, không cần phải nói gì cả mà như là đã nói rất nhiều, có
phải thế không anh - Nguyện nói thầm - mưa vẫn rơi êm đềm, và lòng em
cũng rất êm đềm.
Tết năm đó, Long được về phép 15 ngày, giờ thì
không còn gì gọi là quá vội để bầy tỏ tình cảm cho nhau. Trong những lần
đi chơi, Long thường dẫn Nguyện vào Givral:
- Hồi còn đi học, anh cùng bạn bè hay ngồi ở đây
ngắm các cô làm ở ngân hàng về, tà áo dài đồng phục làm mát cả đường
phố.
- Hóa ra anh đã để ý đến em từ hồi nào? Đùa vậy chứ
lúc đó em vẫn còn ở mãi đâu đâu, em thì chiều nào làm về cũng ngang qua
đây, đi suốt con đường Tự Do này để nhớ đến anh. Có lần chị Thanh trông
thấy em gọi mà em cũng chẳng nghe thấy, hôm sau vào, chị trêu quá trời.
Long nhìn Nguyện nồng nàn và nàng cũng vậy.
- Chừng nào anh mãn khóa?
- Tháng 11, cuối năm.
- Rồi anh ra mặt trận?
- Anh ra đơn vị chứ không phải ra mặt trận.
- Anh ạ, em mới đọc cuốn "Đêm nghe tiếng đại bác"
của Nhã Ca, em sợ quá, sao lại có chiến tranh để làm gì nhỉ?
- Có gì đâu em, đâu phải ai cũng vậy, đừng nghĩ vẩn
vơ, tôi đứng lên, mình dạo phố một lát.
Những ngày phép qua nhanh, họ có nói với nhau về
tương lai, tuy chỉ mơ hồ. Long nói với Nguyện là sau ngày ra trường, nếu
chúng ta còn nghĩ đến nhau, chúng ta sẽ chính thức sống chung, Long
thấy Nguyện run lên trong tay mình.
xxx
Ba người ngồi trong một quán cà phê nhỏ cuối dốc
Duy Tân, Long rối rít:
- Sao em lên mà không cho anh hay? Anh cứ nghĩ lễ
mãn khóa này anh sẽ chán chết, thằng Như còn có bà cụ nó lên nữa là.
- Vậy hả, cụ đâu rồi Như?
- Bà đang trong nhà người quen, mấy hôm nay thằng
Long cứ đòi đưa cụ đi chơi, giờ thì chắc thôi rồi phải không Long!
- Em, tụi anh lúc này rất bận, vừa tập lễ mãn khóa,
vừa tập vở kịch, sẵn có người quen của thằng Như ở đây, anh nhờ họ dẫn
em đi chơi, tuần sau mãn khóa thì anh hoàn toàn thong thả.
- Eo ơi, trông các anh sao mà đen thế, hết đẹp trai
rồi, sao em lại quen với mấy ông chà và này nhỉ.
- Tụi này mới ở dục Mỹ về chưa được bao lâu. Đó là
trung tâm tàn phá sắc đẹp mà Nguyện, không sao, tháng sau lại đẹp trai
như thường, lúc đó ai cần ai không biết.
- Ông Như, Nguyện lên đây mà có thấy ai mừng vì tóc
Nguyện bay đâu! Ông chỉ khéo làm thơ, nghe Long nói ông biết làm thơ
nữa hả, hôm nào làm cho Nguyện bài thơ đi.
- Long nó ngâm thơ cho Nguyện nghe nhiều rồi, cô
còn cần thơ ai nữa!
Nguyện vỗ vỗ tay Long:
- Em nghe nói trên này có cà phê Tùng ngon lắm phải
không? Cho em lại đó đi.
- Không được đâu, chỗ đó toàn tụi anh không hà, em
vào đó chẳng khác nào hoa lạc giữa rừng gươm.
Nguyện cười:
- Thì cứ cho em lại đó, các ông đen thui như thế
này thì ai nhìn thấy ai, thế nào trước khi về Sài Gòn, anh phải dẫn em
lại đấy đấy.
xxx
Hôm mãn khóa, Nguyện đi cùng với mẹ Như vào trường
Võ Bị. Buổi lễ rất trang trọng và đông thân nhân tham dự, mẹ Như hỏi
Nguyện:
- Cô có thấy thằng Như nó đứng chỗ nào không?
- Con cũng không biết nữa, trông người nào cũng như
người nào, cả Long con cũng chẳng thấy đâu nữa.
Buổi lễ xong, Như đưa mẹ và Nguyện ra lại Đà Lạt,
tối dạ vũ ở Palace, Nguyện theo Long và Như, líu ríu như cô gái nhỏ. Tối
nay, Nguyện mặc chiếc áo dài mầu vàng, khoác cái manteau mầu chocolat
đậm, Nguyện cứ nhắc đi, nhắc lại:
- Nhớ nhé, em nhảy không giỏi đâu đấy, đừng có mà
"phăng" lung tung làm em té lăn quay ra là chết, bạn bè nó dạy em mới lơ
tơ mơ thôi.
Lúc Long mời nàng, Long mới thấy Nguyện thực không
nhảy giỏi, chứng tỏ Nguyện cũng không đi chơi nhiều.
Rời Palace, đêm mát lạnh, Nguyện đi giữa Long và
Như, gió khuya thổi bay tóc Nguyện, Như nói:
- Giờ thì Nguyện có thấy nhiều người mừng vì tóc
Nguyện bay chưa?
- Có thấy gì đâu, Như!
- Nguyện không thấy mấy đứa bạn tụi anh ngắm Nguyện
quá chừng à? Không có anh và Long thì phải biết.
Long đỡ lưng Nguyện:
- Em có đói bụng không, mình kiếm cái gì ăn nghe?
Tối nay em là "la plus belle pour aller manger" đấy.
- Ừ, em cũng thấy đói rồi. Em đề nghị thế này, mình
về thay quần áo, xuống phố đi ăn bụi ngoài đường một bữa, cứ ăn tiệm
mãi phát chán.
Cả ba thay quần áo, lang thang ngoài phố ăn cháo
khuya, hột vịt lộn... xong lại kéo nhau về cái quán cà phê dưới con dốc
Duy Tân. Hai ngày sau, Đà Lạt vắng hẳn bóng dáng các tân sĩ quan vừa mãn
khóa, mọi người háo hức về với gia đình. Như đưa mẹ ra bến xe về lại
Sài Gòn, còn chàng phải đi máy bay vì vấn đề an ninh. Long và Nguyện cứ
giữ Như ở lại chơi với họ ít ngày nữa nhưng Như từ chối, để họ được tự
do.
xxx
Long và Như chọn cùng Sư Đoàn 25. Mấy ngày phép còn
lại, Long và Nguyện quấn quýt bên nhau, Nguyện đưa Long về giới thiệu
với ba, má. Cùng tình yêu say đắm nhưng không làm chùn bước người sĩ
quan trẻ mới ra trường, Long mang tình yêu đó ra đơn vị. Những bỡ ngỡ
ban đầu qua đi rất nhanh, Long dần vững vàng trong vai trò của một sĩ
quan chỉ huy đơn vị tác chiến. Sau 6 tháng vừa là trung đội trưởng vừa
là đại đội phó, như đa số K21 ra bộ binh lúc đó, đều nắm đại đội trưởng.
Năm 1967, Long An VC chưa nhiều, SĐ 25 nhận trách nhiệm bình định đúng
với trên của khóa là "Chiến Thắng Nông Thôn".
xxx
Long ngồi trên bờ ruộng, nheo mắt nhìn vào hàng dừa
nước trước mặt rồi nhìn vào bản đồ để xác định mục tiêu. Chỗ này, theo
tin tình báo, địch tập trung tới cấp đại đội, hồi nãy đi ngang xóm nhà
phía ngoài, Long thấy dân chúng hớt hải bồng bế nhau chạy ra phía đường
lộ, chẳng cần phải hỏi chàng cũng biết tình hình như thế nào rồi.
Đám lá cao ngất rước mặt, che kín cả một vùng sông
rạch, Long càu nhàu:
- Mẹ nó, xứ gì mà chỗ nào cũng là lá với lá, hôm
nay có chuyện lớn đây.
Chàng gọi máy nói chuyện cùng tiểu đoàn trưởng, bộ
chỉ huy TĐ đặt ngoài con lộ:
- Đại Bàng có thấy dân họ chạy ra ngoài đó không?
Chắc tụi nó khá đông đấy.
- Tôi thấy rồi, xử dụng pháo thật nhiều rồi hãy cho
con cái vào. Tôi đã xin cả phi cơ cho anh.
Long quay sang sĩ quan "đề lô" đứng cạnh:
- Cậu kêu tất cả các khẩu pháo của Cần Giuộc, Cần
Đước, Rạch Kiến ưu tiên cho mình, đọc tọa độ cho họ đi, hôm nay là em
khô cổ đó em.
Long biết, nếu cho quân từ ruộng trống như thế này
mà vào thì chỉ tổ làm bia cho địch bắn, còn tạt trái mà men theo rạch
thì tiến rất chậm, còn bị mìn bẫy nữa.
Chàng gọi Đoàn, trung đội trưởng trực chính hôm
nay, chuẩn úy ra trường gần một năm, đánh giặc cũng ngon lành, bị thương
mới về lại đơn vị:
- Cậu có thấy đám lá trước mặt đó không, tụi nó ở
trong đó đó, tôi sẽ kêu pháo bắn rồi cậu cho mấy đứa nhấp thử xem sao.
Pháo từ Cần Đước bắn vào mục tiêu, từng loạt đạn nổ
vang rền, khi pháo ngưng, năm người lính thuộc trung đội Đoàn chạy băng
lên phía trước. Nước lấp xấp tung tóe dưới chân họ, khi còn cách đám lá
khoảng 50 thước, họ đồng loạt khai hỏa. Ngay lúc ấy, từ trong đám dừa
lá, đạn VC bắn ra như mưa, cả năm người lính mất hút sau một bờ ruộng,
không biết ai trúng đạn, ai không.
Tiểu đoàn cho lệnh Long ngừng lại, sĩ quan ban Ba
gọi Long trên máy:
- Thẩm quyền chờ cho pháo bắn thêm nữa, sẽ có phi
tuần lên cho mình.
Lúc sau, pháo từ ba, bốn phía bắn dồn dập vào mục
tiêu, những thân cây dừa nước bị mảnh pháo chém bay tung lên trời, đám
lá đã quang đi được một ít, đất bụi mù mịt, Long không biết có phá được
nhiều hầm không nhưng chắc chắn là chúng có thiệt hại. Không chờ phi cơ,
Long nói với TĐT cho mình lên thử, chàng gọi Đoàn cho trung đội tiến
lên, đại đội sẽ theo ngay sau. Đoàn dẫn trung đội chạy ngang qua thửa
ruộng, khôn khéo hơi chếch về phía trái một chút, mấy người lính đầu
tiên đã bám được bờ rạch. Không thấy địch phản ứng, Long cầm bản đồ,
phất ĐĐ theo ngay sau Đoàn, khi Long còn cách con rạch khoảng 15 thước,
một loạt AK từ trong đám lá bắn ra, đang chạy, Long thấy như có một sức
thật mạnh đẩy chàng bật ngược trở lại, Long vật xuống bờ ruộng, người
lính mang máy chạy sau Long hốt hoảng la to:
- Y tá đâu, y tá đâu, thẩm quyền bị thương rồi!
Không, anh ta lầm, Long không bị thương, chàng đã
không kịp nghe người lính gọi y tá, không cả kịp kêu lên hai tiếng đáng
kêu nhất: Nguyện ơi. Khi người lính mang máy chạy tới ôm lấy chàng, một
dòng máu từ thái dương thấm ướt cả áo anh ta, anh ta kêu lên:
- Trời ơi, ông thầy ơi!
xxx
Sài Gòn, ngày...tháng...năm...
Như thân mến, vậy là Long chết rồi, chết thật rồi,
Như có hiểu nỗi đau của Nguyện như thế nào không? Nguyện giờ là chiếc
bóng của chính mình. Em sợ quá, biết thế em không thèm đọc cuốn đêm nghe
tiếng đại bác làm gì, nó đã ứng nghiệm vào em; biết thế cũng đừng quen
Long để giờ em khỏi phải đau khổ! Sao định mệnh khắc nghiệt quá. Như có
biết không, gió đâu còn mừng vì tóc em bay nữa vì em đã cột tóc mình
lại, cột cả trái tim mình lại. Như ơi, sẽ chẳng còn ai mừng vì tóc em
bay nữa đâu.
Nguyện vẫn mỗi chiều đi lại con đường cũ, hàng me
vẫn vậy, công viên vẫn vậy, chỉ có lòng em thay đổi vì chẳng còn gì làm
em tha thiết cả. Em giờ đây như rừng thu. Ngày xưa mỗi bước chân em còn
quấn quýt với hình bóng của Long, giờ mất hết rồi! Ngày xưa những chiếc
lá me lăn tròn chia vui dưới chân em, giờ chúng lặng lẽ u sầu, em cũng
lặng lẽ u sầu. Em nghĩ lại cũng chẳng hối tiếc gì sao lại gặp Long, anh
ấy đã cho em bao là êm đẹp. Hai mươi tuổi đầu em mới thấu hiểu thế nào
là đau thương, trời bắt em đau thương quá sớm, Long mới ra trường chưa
được bao lâu, em mới ngụp lặn trong tình yêu chưa được bao lâu.
Em không còn viết nổi nữa, chẳng lẽ than van với
anh mãi sao. Em sẽ cầu nguyện cho anh đừng bị như Long, em thấy thương
những người như anh, như Long, thương tất cả những người ngày đêm cận kề
với cái chết mà vẫn bình thản, chẳng hề than vãn. Các anh thật lạ lùng,
chưa bao giờ thấy các anh nói về những hiểm nguy mà các anh phải chịu
đựng. Các anh sợ những người thân lo âu chăng? Các anh đã lựa chọn một
cuộc sống, trời ơi, một cuộc sống mà cái chết có thể đến bất cứ lúc nào
và Long đã bình thản đi vào nơi đó. Như ơi, em lại khóc nữa rồi, thôi em
ngưng đây.
xxx
Ba tháng sau ngày Long chết, Như mới có dịp về
phép. Chàng tới thăm Nguyện, khi ngồi nói chuyện, nàng nhìn Như đăm đăm
như cố tìm lại một hình bóng nào.
- Anh có vẻ ốm đi, chắc hành quân nhiều lắm phải
không?
- Cũng vậy thôi, ngày nào cũng là ngày hành quân
cả, ngay cả lúc nghỉ dưỡng quân, ai nghỉ chứ anh có nghỉ đâu mà mập nổi.
- Anh khác hẳn ngày trước, ý em muốn nói lúc hãy
còn trong trường Đà Lạt. Mặc quần áo trận vào cộng với sự gian khổ trông
có vẻ dầy dạn hơn. Dạo còn sống Long về thăm em, em cũng thấy như vậy,
các anh lạ lùng quá, không sợ chết à?
- Nói không sợ cũng không đúng, nhưng ngày nào cũng
như ngày nấy riết rồi nó quen đi, rồi lại thấy vui nữa là đằng khác, em
nhớ tụi anh là sĩ quan hiện dịch mà.
- Anh đưa em ra phố đi, lâu rồi, em chẳng đi đâu
cả.
Như đưa Nguyện ra phố, nàng mặc lại cái áo vàng
ngày nào ở Palace, lúc nói chuyện vẫn phảng phất nụ cười nhưng không còn
tươi tắn như ngày xưa. Nguyện đòi Như đưa nàng vào Givral, nàng chọn
cái bàn gần nơi cửa kính:
- Long và em vẫn thường ngồi ở đây.
Trầm ngâm một lúc, chợt Nguyện nói một câu rất mơ
hồ:
- Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ, buồn quá hả
anh?
Bên cạnh Như, Nguyện thấy thật gần gũi, nàng cảm
tưởng như có Long bên cạnh. Hai người là bạn thân, cuộc tình của Nguyện
và Long, Như tham dự nhiều trong đó. Nguyện chợt giật mình, nàng thấy
hai người như là một.
Buổi tối, Như đưa Nguyện vào vũ trường Tự Do, vũ
trường này, cả ba đã từng vào đây nhảy mấy lần hồi mới ra trường. Như
kéo ghế, rót nước cho nàng, trong bóng tối, mắt Nguyện vẫn long lanh như
đêm nào ở Palace. Khi Lệ Thu xuất hiện: "...ta ngắt đi một cụm hoa
thạch thảo, em nhớ cho, mùa thu đã chết rồi." thì Nguyện chợt nắm tay
Như. Như hiểu, không phải Nguyện cố ý, nàng đang xúc động, một cái nắm
tay vô thức, Nguyện đang nhớ tới một kỷ niệm nào đó, khi bài hát hết,
Nguyện hỏi Như:
- Sao anh không mời em nhảy bản này?
- Lệ Thu hát hay quá, ngồi nghe thôi, nhảy nó phí
đi.
Trong bóng tối, khi hai người đang dìu nhau giữa
piste, Nguyện đã nép vào Như:
- Anh và Long thân nhau nên khi ở cạnh anh, em thấy
có sự êm ấm lạ thường, may sao mất Long, còn anh như một chỗ dựa tinh
thần cho em.
Nguyện định nói gì thêm nhưng nàng ngưng lại. Có
tiếng thở dài, Như thấy ươn ướt ở ngực áo, Nguyện đã khóc tự hồi nào.
xxx
Năm 1970, đang tham dự cuộc hành quân vượt biên ở
Kampuchia thì Như nhận được thư Nguyện:
....Anh vẫn khỏe chứ? Sao lâu quá anh không về thăm
em làm chẳng có ai đưa em đi chơi cả, vậy chứ coi chừng có ngày anh về
sẽ chẳng còn em để đi chơi nữa đâu! Đừng giật mình, em nói thật đấy,
đừng có cười. Để em kể anh nghe chuyện này, hôm nọ tới thăm mẹ anh, có
lúc cụ nắm tay em nói: ước gì con là con dâu của bác. Em thấy lòng xốn
xang, đừng cười em nghe, em có xốn xang thì có gì là không phải đâu, em
đã nói rồi mà, chẳng lẽ em cứ ngồi đếm thời gian để mà quay tơ mãi sao.
Cụ bảo thằng Như cũng đã đến lúc cần có người bên cạnh. Anh có cần ai ở
cạnh không hay cứ mãi ôm mộng công hầu khanh tướng? Tối ngủ nghe tiếng
đại bác từ xa vọng về, cụ nói chỗ đó chắc là chỗ thằng Như đóng quân, em
phải gạt ngang: không phải đâu mẹ, đấy là tiếng đại bác anh Long con
vẫn còn tiếp tục gọi bắn lên đầu quân thù đó. Anh Như thì chắc chẳng
nghĩ gì tới ai đâu mẹ ạ. Em gọi mẹ là mẹ đấy, kệ, dù cho anh có không
bằng lòng. Em nghe tin tức thấy tình hình chiến sự có vẻ nặng lắm, ráng
giữ gìn sức khỏe, em vẫn hàng đêm cầu nguyện cho anh. Nhớ về thăm em.
xxx
Chiến sự trở nên sôi động khi Tướng Minh thay Tướng
Trí bị tử nạn máy bay, đang từ chủ động, ta trở thành bị động, cứ lui
dần, lui dần. Trận đầu tay của Tướng Minh là trận Dambe của TĐ11 Dù.
Dũng, K22A, chết trong trận đánh này. TĐ Như vừa rút về gần Thiện Ngôn
được hai ngày, chưa kịp nghỉ ngơi, chỉnh đốn thì được lệnh lên giải tỏa
căn cứ Krek do TĐ30BĐQ đóng giữ đang bị bao vây. Thiếu Tá Sanh, K17 là
TĐT bị tử thương. Bạn cùng khóa với Như, Hoàng kim Truy (H21) là ban Ba
của TĐ này. Tại sao ta cứ co dần không còn như thời còn Tướng Trí, Thiện
Ngôn bị cắt đứt, Dù đổ vào hành quân ở đây để khai thông quốc lộ 22 từ
Tây Ninh lên, một NT khóa 20 của Lữ Đoàn Dù bay trên CNC trúng đạn VC từ
dưới bắn lên bị tử thương.
Đang lúc quay cuồng như thế, Như nhận được thư của
Nguyện trong chuyến trực thăng tiếp tế, kèm theo một thiệp cưới.
Sài Gòn, ngày... tháng... năm 1971,
Anh thân mến, em biết anh cũng chẳng buồn khi nhận
được thư này, Như ơi, ngưởi con gái của Huy Cận ngồi bên khung cửi để
dệt tơ, còn em ngồi mãi với tháng năm để dệt nỗi buồn. Tthôi, em không
thể ngồi mãi, bây giờ em đứng lên đây, ngồi mãi chờ anh mà anh có thèm
đưa tay để đỡ em dậy đâu! Anh ạ, em cứ ước ao phải chi người bên cạnh em
mãi mãi sẽ là anh, nhưng em biết anh chưa muốn thế, ở anh chưa có biên
giới, anh còn lãng đãng như mây trời, em không thể ngắm mây cứ mãi trôi.
Giả như anh có tội nghiệp mà nhận em, em biết sẽ làm vướng bận anh
thôi. Anh còn nhớ cuốn phim Cimaron không? Anh là chàng lãng tử Glenn
Ford, còn em sẽ là Maria Schell sầu muộn. Những lần đi chơi với nhau,
nhìn vào mắt anh, em đọc được như thế. Anh còn nhớ tối hôm ở Tự Do
không? Em đã khóc vì sung sướng khi nghĩ rằng thật may cho em khi mất
Long còn có anh, nhưng em đã lầm.
Thôi anh nhé, mừng cho em đi, người em sắp lấy làm
chồng cũng ở trong quân đội, ông ấy là Thủy thần mũ xanh. Eo ơi, thủy
thần gì mà không biết bơi, quăng xuống nước là chìm nghỉm. Em không muốn
ông ấy là thần, là thánh gì cả, em chỉ muốn ông ấy đừng bỏ em như Long,
hoặc vời vợi như anh. Trước đây cứ sợ những người lính nhưng giờ lại
thật thương họ, mà bây giờ không lấy lính thì lấy ai hả anh? Cả nước đi
lính mà, không lẽ lấy mấy ông nhà đèn Chợ Quán!
Như nhớ về dự đám cưới em nghe, cho ta được thấy
nhau lần cuối.
xxx
Nhưng họ không thấy nhau được lần cuối như Nguyện
mong muốn. Như không về dự đám cưới Nguyện được. Cuộc chiến càng thêm
mãnh liệt, Hòa Đàm Paris đổ thêm lửa vào các trận đánh. Mùa hè đỏ lửa,
mấy tháng liền lăn lộn từ Bầu Bàng lên Chơn Thành, rồi suối Tầu Ô, khai
thông Quốc lộ 13 để giải tỏa Bình Long, lá thư theo chàng cùng năm
tháng. Đôi lúc có phút rảnh rỗi, Như lại mở ra đọc, lãng mạn như một bài
hát tiền chiến, mà là thư cứ dần vàng đi thật, cứ lấy ra, lấy vào mãi,
mỗi lần đọc xong, Như lại thừ suy nghĩ: không biết Nguyện giờ như thế
nào!
1973, hiệp định Paris được ký kết, cứ ngỡ là hòa
bình rồi nhưng lúc này đánh nhau còn hăng hơn bao giờ vì những vi phạm
liên tục của VC. Ngưng bắn da beo, một từ quái lạ mà đánh nhau lúc này
cũng quái lạ, có đụng thì pháo binh chỉ bắn ba trái thôi, hết đạn rồi.
Bây giờ chiến tranh theo kiểu nhà nghèo.
Như giờ là tiểu đoàn trưởng. Sau hiệp định Paris
mấy ngày, chàng dẫn TĐ về bảo vệ Dầu Tiếng, một quận nhỏ lẻ loi, chung
quanh là mật khu Dương Minh Châu, Bời Lời, Tam giác Sắt.... Giữa năm 73,
Như được cái phép về thăm bà cụ đau nặng, một cái phép hiếm hoi cho một
TĐT, thực ra cũng lâu lắm rồi, Như có biết phép tắc là gì đâu. Chàng
tìm lại Đa Kao thăm Nguyện, nhà đã dọn đi nơi khác, nhớ lá thư Nguyện
viết: coi chừng có ngày anh sẽ không gặp lại em nữa đâu. Quả thực, mình
mất Nguyện thật rồi, sao trong ta nhiều mâu thuẫn quá.
Như vào Givral, ngồi lại cái bàn Nguyện vẫn thích
ngồi Buổi chiều nắng đã nhạt, chàng hi vọng Nguyện đi làm về sẽ ngang
qua đây. "Em biết rằng sẽ không bao giờ giữ được anh", đúng đấy Nguyện,
chính anh cũng không hiểu mình muốn gì, anh không ôm mộng công hầu danh
tướng gì cả, cũng chẳng có hoài bão chi lớn lao nhưng cuộc đời lính có
nhiều bấp bênh. Những bất trắc luôn chờ nơi tụi anh. Có mấy người làm
ngân hàng ngang qua, không thấy Nguyện đâu cả.
Như đi dọc theo con đường Tự Do, những chiếc lá me
lăn tròn như một điệu nhạc luân vũ. Gió vẫn mừng vì tóc em bay đó chứ
Nguyện. Em vẫn còn trong sáng nơi anh, chỉ có anh là u mê. Cái gì mất đi
rồi mới tiếc.
Trở lại Givral ngồi nữa, người tài xế thấy tối mà
chưa thấy chàng ra, ló cổ vào tìm, Như uể oải đứng dậy.
xxx
Mười năm đi tù CS. Cuối năm 88, Như vượt biên tới
Úc. Chàng không đi Mỹ vì có người em ở Úc bảo lãnh, nhờ vậy, như một
phép lạ, trong một lần đi phố ở khu người Việt, Như gặp Nguyện. Nguyện
sững sờ một lúc mới thốt lên được:
- Như, phải Như đấy không? Trời ơi, em thật không
ngờ.
Nguyện khác đi nhiều, dĩ nhiên. Thấy Như nhìn mình
đăm đăm, Nguyện cười:
- Em thay đổi nhiều lắm phải không anh? Ba chục năm
rồi còn gì!
Tóc Nguyện đã có sợi bạc, mắt vẫn ánh lên nét
nghịch ngợm nhưng đã có vài vết nhăn. Nguyện đi cùng với một bé gái
khoảng 4,5 tuổi, thấy Như nhìn đứa bé, Nguyện nói:
- Nó là cháu ngoại em đấy.
- Anh ấy đâu rồi Nguyện?
Mắt Nguyện chợt xa xăm:
- Em cũng không biết nữa! Trong cuộc lui quân ở Đà
Nẵng, không thấy anh ấy trở về. Em có ra ngoài đó dò tìm nhưng không có
tin tức gì cả. Em có mỗi đứa con gái, đây là con của nó. Còn anh, được
mấy cháu rồi? Cuối năm 74, em đọc được tin vui của anh trên báo, cũng
gan lì nhỉ, mãi tới lúc đó mới chịu lấy vợ, chị đâu?
- Bà ấy ở nhà.
- Hôm nào dẫn chị lại em chơi.
- Vâng, để hôm nào tôi sẽ dẫn bà ấy lại thăm
Nguyện, tôi có kể cho nhà tôi nghe về Nguyện.
Nguyện cười:
- Thế anh có kể cho chị ấy nghe chuyện em đã khóc
làm ướt áo anh không?
- Giờ Nguyện sống với ai?
- Em ở vậy một mình từ ngày anh ấy mất. Giờ thì già
rồi, hơn nữa đã hai lần để tang, một lần tang trong lòng, một lần tang
trên mái tóc. Em không lấy được Long nên Long vẫn nhiều hình ảnh đẹp
trong em. Em không lấy được anh (cười), anh vẫn đẹp trong em. Giá mình
mà lấy nhau, giờ biết đâu hai đứa đã chẳng ly dị từ hồi nào rồi (lại
cười). Tháng sau em sẽ về Việt Nam thăm đứa em gái, Nga đó, anh còn nhớ
không? A,Ø mãi nói chuyện quên mất, cụ như thế nào anh?
- Cụ mất lâu rồi, khi tôi còn trong tù.
Trước ngày Nguyện về Việt Nam, Như tới thăm, chàng
đưa Nguyện một bài thơ:
- Gửi Nguyện. Nguyện yêu cầu tôi làm cho Nguyện một
bài thơ hôm Nguyện lên dự lễ mãn khóa, còn nhớ không? Hơn ba chục năm
sau, giờ bài thơ mới làm xong, tặng Nguyện trước khi về Việt Nam.
Nguyện đọc bài thơ rồi ngẩng lên:
- Vâng, em sẽ thắp dùm anh nén nhang cho Long, cho
những người đã nằm xuống.
Ngày về Việt Nam, Nguyện đáp xe lên Đà Lạt, cũng là
những ngày của tháng 11. Chiếc áo len khoác hờ, lững thững xách chiếc
va li, nàng thấy mình một cô Nguyện bé nhỏ của năm 1966, ngày lên thăm
lễ mãn khóa của Long. Nguyện tìm lại quán cà phê cuối con dốc Duy Tân.
Quán vẫn còn đó, nàng ngồi xuống gọi ba ly cà phê, người bán hàng ngạc
nhiên khi chỉ thấy có mỗi mình Nguyện, nàng khoanh tay nhắm mắt lại, gió
se lạnh. Nguyện như thấy Long và Như ngồi đó bên ly cà phê, như năm
nào, họ còn rất trẻ, nụ cười rạng rỡ trên môi với mầu đỏ alfa nơi vai
áo.Úp mặt vào hai bàn tay, giọt nước mắt ứa trên khóe mắt, Nguyện kêu
lên nho nhỏ: Đà Lạt ơi!
TRẦN ĐỖ LUÂN K21