Có những điều anh sợ rồi sẽ quên như con đường nơi đó như năm xưa trước thềm phố chợ sáng chủ nhật em chờ anh ở trên cao vẫn những nhánh thông xanh và dưới thấp là mặt hồ yên lặng có phải mùa thu làm mắt em xa vắng cứ nghĩ tới ngày ta xa nhau gót chân son, lòng cuống quít xôn xao rồi hỏi anh về Sài Gòn gió bụi này em Sài Gòn làm gì có núi người Sài Gòn đem cây trồng bên đường cho mát lối đi còn người ở đây đem cây lên tận đồi xa trồng cho đồi bớt lạnh? em cười bảo sai rồi điều so sánh đem cây lên đồi để đứng ngóng người về thông đầu non vẫn đợi những người đi cứ biền biệt chẳng bao giờ trở lại đâu phải họ quên một thời nào êm ái mà chiến tranh làm đi mãi không về có người yên nằm khi vừa mới ra đi trên vai áo mầu alpha chưa nhạt
Em cứ ước ao phải chi Đà Lạt có được con sông em làm thuyền đi cho sóng ngập lòng để người sẽ phải quay về bến cũ cần gì sông, có bao điều vẫn nhớ tên những ngọn đồi tên đường quanh co có con sông thì phải có bến đò để mỗi năm đò đưa người xa bến thành phố này quen rồi chuyện đưa, tiễn là thành phố chia ly người ở đây vẫn nhớ những người đi mà người đi không nhớ người ở lại gió cuối năm buồn mắt môi con gái ru lòng mình, sao ru mãi khôn nguôi. Trần Như Xuyên K21 (những tháng năm xưa)
VN phản đối LHQ cấp quy chế tỵ nạn cho giáo dân Cồn Dầu
RFA 01.09.2010
Bộ Ngọai giao Việt Nam hôm thứ Tư 1-9-2010 cho biết sẽ phản đối
mọi quyết định của Liên Hiệp Quốc cấp quy chế tỵ nạn chính trị cho số
giáo dân Cồn Dầu chạy sang Thái Lan lánh nạn sau cuộc đàn áp đẫm máu của
công an hồi tháng 5.
RFA
Những người dân Cồn Dầu đang lánh nạn tại Thái Lan phải sống lén lút. (theo yêu cầu vì an toàn chưa tiện để thấy mặt) RFA
34
giáo dân Công Giáo này đã tới thủ đô Bangkok của Thái Lan và xin Cao ủy Tỵ nạn
Liên Hiệp Quốc UNHCR cho họ được hưởng quy chế tỵ nạn chính trị. Hiện họ rất lo
ngại cho sự an tòan của thân nhân họ còn ở lại quê nhà.
Số
người lánh nạn vừa nói thuộc Giáo xứ Cồn Dầu ở gần thành phố Đà Nẵng, nơi công
an đã đánh trọng thương và rồi bắt giam hàng chục người Công Giáo sau cuộc đàn
áp ấy.
Nhưng
giới cầm quyền cho rằng trường hợp xảy ra tại Giáo xứ Cồn Dầu là hòan tòan
không liên quan gì tới tôn giáo. Phát ngôn viên của Bộ Ngọai giao Việt Nam, bà
Nguyễn Phương Nga, lên tiếng như vậy với Thông tấn xã Đức Quốc DPA hôm thứ Tư 1-9.
Theo
viên chức này thì không có chuyện đàn áp tôn giáo hay chính trị tại Việt Nam,
do đó, “mọi quyết định công nhận công dân Việt Nam là người tỵ nạn chính trị là
vô căn cứ và không thích hợp”.
Chính
phủ Việt Nam cho rằng cuộc xung đột ở Cồn Dầu bắt nguồn từ việc tranh chấp đất
đai, khi người dân Cồn Dầu tìm cách cử hành một đám tang ở khu nghĩa trang Công
Giáo vốn bị chính quyền quy họach di dời để biến nơi này thành khu du lịch sinh
thái Hòa Xuân.
Hồi
tháng 8 vừa rồi, thân nhân của giáo dân Cồn Dầu lên tiếng trước một Ủy ban của
Quốc Hội Hoa Kỳ rằng công an đã đánh đập người thân họ, và một giáo dân, ông
Nguyễn Thành Năm, bị công an đánh chết trong đồn.
Khi lên tiếng
với Đài Á Châu Tự Do mới đây, những người tỵ nạn ở Thái Lan cho biết tất cả đều
muốn được tự do hành đạo. Và họ phải rời bỏ đất nước vì bị đàn áp, đe dọa.
Hiện
họ rất lo ngại cho sự an tòan của thân nhân còn ở lại quê nhà, nơi, theo lời một
người yêu cầu ẩn danh kể lại, công an thường xuyên theo dõi và kiểm tra hộ khẩu
của người thân.
Vẫn theo những
giáo dân tỵ nạn ấy, hiện họ không thấy an tòan trên đất Thái trong khi chờ Cao ủy
Tỵ nạn quyết định về quy chế tỵ nạn cho họ, vì họ sợ bị cảnh sát Thái bắt và
đưa trở lại Việt Nam.
Một phụ nữ trong nhóm cho Đài Á Châu Tự Do biết là trong 3-4
tháng nay nương náu ở xứ Chùa Vàng, nhóm giáo dân này phải đổi chỗ ở tới 7-8 lần
vì lý do an tòan.
Trong
những năm gần đây, đã xảy ra nhiều cuộc đàn áp của giới cầm quyền đối với tu sĩ
và giáo dân Công Giáo, phần lớn bắt nguồn từ việc đất đai của Giáo Hội bị cưỡng
chiếm.
Tại
Hà Nội, hồi năm 2008 đã xảy ra nhiều tháng biểu tình của giáo dân tại Tòa Khâm
Sứ và Giáo Xứ Thái Hà đòi lại đất của Giáo Hội mà Hà Nội cưỡng chiếm hồi thập
niên 1960. Những vụ chống đối khác diễn ra tại Hà Tây và Đà Nẵng.
Việt
Nam là quốc gia có số giáo dân Công gáio chừng 6 triệu người, nhiều thứ nhì tại
Á Châu chỉ sau Philippines.